Truyện ngắn Vì Con Cháp 17 - Tống Thị Phương Anh

Mục lục

Truyện ngắn Vì Con Cháp 17 - Tống Thị Phương Anh

Tôi mặc dù rất sợ nhưng tôi biết người đó thật sự bị bệnh mà đến bản thân anh ta còn khó kiểm soát,anh ta đáng thương hơn là đáng sợ...

Chiếc gậy nhọn Hưng dí sát vào cổ Trà máu ở cổ Trà chảy ra anh ta cười

-Cô thấy không,máu chảy ra sẽ nhẹ nhõm cơ thể hơn ,sẽ có cảm giác như chúng ta đang đạt đến khoái cảm cực độ...

Trà tay cầm chiếc que nhọn đưa sâu vào cổ hơn...

-Anh thấy thích thú khi người khác bị thương,khi người khác đổ máu...thế sao anh k tự đâm vào anh đi lại đâm vào tôi

Trà với tay đấm mạnh vào ngực Hưng...Hưng nhăn mặt vì đau...

-Thì chơi mà

-Chơi như anh thì ai chẳng chơi được...

-Thế ý là tôi đâm vào cổ tôi thì cô chơi với tôi đúng không

Hưng cầm chiếc que định đâm vào bụng anh ta tôi gàn...

-Ơ tôi đùa mà,tôi đùa mà...Chúng ta có nhiều trò để chơi mà đâu nhất thiếu phải trò này...

Trà dùng bàn tay mình nắm lấy tay Hưng rồi cười tươi dù trên cổ máu đang chảy...Hưng lặng người rồi nhìn Trà lừ lừ...Trà với mấy cuốn sách đưa cho Hưng

-Làm gì

-Hai chúng ta cùng đọc một cuốn sách này xem ai đọc nhanh hơn

-Tôi nhanh hơn là cái chắc

-Thử xem...

Trong cơn mưa sấm chớp bên ngoài,trong căn phòng một đôi nam nữ đang ngồi đọc sách,Trà cứ ngủ gà ngủ gật...Hưng lấy chiếc khăn thấm vào chỗ máu trên cổ Trà...anh ta vừa lau vừa như suy nghĩ,ánh mắt đầy vẻ hối tiếc...Anh ta đứng dậy mở cửa sổ ban công bước ra khỏi trời mưa...Trà mở mắt dậy vội vã nhìn xung quanh ...thấy Hưng đang đứng bên ngoài mưa,Trà ôm miệng bất ngờ...

-Anh...sao anh có thể ra ngoài đó được...

Hưng đưa bàn tay

-Lại đây...

-Anh ổn không

Hưng cầm tay Trà đặt lên vai anh ta,tay kia cầm tay điệu khiêu vũ...miệng anh ta nói nhịp điệu của bản nhạc khiêu vũ...tôi thấy quá ngạc nhiên...

-Chúng ta cùng nhau khiêu vũ,cùng nhau giữ lại những kỉ niệm đẹp cho nhau trước khi tôi chết...

-Nói gì vậy có tôi anh sẽ k chết được đâu bác sỹ Hưng...

Trà xoa tay lên đầu Hưng...anh ta trừng mắt nhìn

-Tôi không phải Hưng...

-Vậy anh là ai nói đùa gì vậy

-hắn chỉ là một kẻ hèn nhát...

Tôi ngẩng lên nhìn gương mặt và ánh mắt người này dù có trừng mắt vẫn ấm áp hơn mọi lần...Anh ta sợ mưa cơ mà...đúng vậy bác sỹ Hưng bị bệnh sợ trời mưa,vậy thì tại sao lúc này anh ta lại đứng giữa trời mưa...

-Vậy...anh...anh ...

-Bối rối à,không sao tôi gặp cô nhiều lần rồi mà chưa kịp giới thiệu,khi cắt tay,khi tự sát trong nhà tắm...khi tự cứa chân mình...tôi tên Hoàng không phải Hưng...

Một người đàn ông hai tính cách...bệnh đa nhân cách...
Xem tiếp Cháp 18 https://hanhtrinhdelta.edu.vn/truyen-ngan-vi-con-chap-18-tong-thi-phuong-anh.html

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây