Truyện ngắn Ngủ một đêm cháp 9 - Tống Thị Phương Anh

Truyện ngắn Ngủ một đêm cháp 9 - Tống Thị Phương Anh
Mục lục

Cháp 9: Ngủ một đêm

Chỉ cần người thân bên cạnh được sống yên bình,tôi nguyện đánh đổi tất cả...

Bước qua chỗ mẹ nằm tôi thấy mẹ đang ôm cu đô ngủ say ,tôi lặng lẽ đi ra ngoài,chiếc xe đón tôi đang đỗ...đột nhiên tôi thấy chạnh lòng quay lại nhìn căn nhà nhỏ của mình...

Tôi bước lên xe tự nhủ lòng phải tỏ ra bình thường vì thật ra có con nhưng tôi thật sự chưa được nếm trải một đêm trọn vẹn với một người đàn ông,tôi sợ tôi mắc sai lầm anh ta sẽ trút giận lên người thân của mình...nên nhất định phải thật khéo léo...

Trịnh văn cường nhìn qua gương rồi nhìn gương mặt đầy vẻ lo lắng của Hà...anh ta cười nhẹ

-Mẹ em ổn chưa

-mẹ em ổn nhiều rồi ạ,được hỗ trợ thuốc tốt nên nhanh bình phục

-vậy là tốt rồi

-em cám ơn anh đêm hôm đó đã giúp đỡ em

-anh nói rồi là Quân nó giúp em còn anh chỉ làm theo

-nhưng anh cũng rất nhiệt tình,em cám ơn

Xe đến cửa nhà Quân tôi cúi chào Cường rồi đi vào bên trong

Trịnh Văn cường lặng lẽ nhìn theo Hà từ trong xe...

Bước vào trong nhà tôi thấy Quân đang ngồi đánh piano trong chiếc áo sơ mi trắng và quần dài xuông trắng...gương mặt anh ta đeo kính cận,dùng những ngón tay dài của mình đánh từng nốt nhạc...

Tôi khẽ đi tới ngồi cạnh anh ta nhìn sang rồi tôi cười nhẹ

-em tới rồi

-hát đi...

-hát bài gì được nhỉ (tôi cười)

-hát bài gì có chữ lật kèo ý

-lại nói móc rồi đấy...

Quân cười rồi kéo tôi ngồi vào lòng,anh ta đặt tay tôi lên tay mình rồi đánh từng nốt nhạc...tôi chăm chú lặng lẽ nhìn gương mặt của anh ta...sống mũi và đôi môi của anh ta khiến cho phụ nữ mê mẩn có lẽ là điều chính xác,trong đó có cả tôi...

"Trời chiều vàng úa,ngồi buồn nhìn từng đợt sóng hải âu vỗ cánh gọi,người về xa xăm cuộc tình xanh xao bờ mi xót xa...Rồi từng ngày qua ,từng giọt sầu là lời ca mà anh muốn hát cho em ...nghe tiếc nuối chơi vơi tràn ngập hồn,những ước muốn tin yêu theo mây vội bay..."

Lời anh ta hát vang lên,anh ta hát hay như một ca sỹ thực sự...người đàn ông hoàn mỹ như hắn rốt cuộc tại sao lại chọn mình...

Tại sài gòn...Trần yến uống rượu say vs cô bạn thân

-tao hỏi thật tại sao mày lại thích hắn đến như vậy trong khi hắn luôn thờ ơ...

-Tao gặp anh ấy tại một phòng trà,anh ấy đánh piano rất hay ,anh ấy hút hồn tao ngay từ ánh nhìn đầu tiên,đẹp trai hát hay ...tao thích vẻ lãng tử của anh ấy

-hắn lấy mày là có mục đích cả,hắn dựa vào nhà vợ rất nhiều

-là bố tao sai nên đời tao phải gánh chăng???

Tôi thật sự thấy mình nhỏ bé trước con người này...tôi đứng bật dậy đẩy Quân ra ...Quân ngạc nhiên

-sao thế?

-anh...anh hát hay quá nên ...hôm trc tôi hát bên bờ sông có lẽ anh chê cười rồi

-em bôi cái đen đen gì đó lên mặt tôi mới đáng cười

Tôi nhớ lại rồi phì cười...Quân cũng cười nhẹ rồi đưa bàn tay ra ý muốn tôi nắm vào tay anh ta...tôi lưỡng lự rồi anh ta gật nhẹ ...tôi nắm vào tay Quân rồi anh ta kéo tôi chạy ...chạy dọc khu hồ qua cây cầu dẫn vào nhà anh ta...tôi cứ như một đứa trẻ chạy theo người đàn ông lớn tuổi...lặng lẽ nhìn từ sau...nụ cười khi anh ta ngoái lại nhìn...đến khi dừng lại tôi thở như sắp chết còn anh ta chỉ thở nhanh hơn bình thường

-anh cho em đi tập thể dục à

Tôi cười ,Quân búng tay đèn trong cả khu nhà anh ta hiện lên hình trái tim,tôi thấy rất đẹp liền ôm miệng nhìn sang Quân

-đêm nay ngủ với anh nhé

Thật sự anh ta rất khéo léo đễn nỗi tôi có muốn giả tạo cũng khó lòng...tôi chưa kịp nói gì thì Quân bóp miệng tôi hôn lên môi cắn bập nhẹ

-đau...(tôi nhăn mặt)

-tôi đánh dấu

Tôi cười rồi xoa nhẹ lên má Quân,anh ta nhắm mắt hôn lên tay tôi ngay bên ven hồ...

Đột nhiên Quân có điện thoại ...

Cường: bắt được thằng chó Vũ rồi

-đưa nó đến trước mặt tao...em lên phòng trước đi anh còn có chút việc ...

-Vâng ...

Tôi lên phòng anh ta nhớ lại chuyện đêm đó anh ta làm vậy vs một cô gái tôi lại sợ...bàn làm việc hay sách của anh ta không có một chút bụi...tủ sách cao đến trần nhà...anh ta có vẻ thích đọc sách...ảnh của anh ta từ thời cấp một đến đại học treo đầy trên tường một góc gọn gàng...tôi mở cửa ra ban công thì thấy tiếng quát bên góc sau nhà...

Cường cầm tuýp vụt liên tiếp vào người ai đó,người đó cầu xin

-Em thật sự k có bán đứng anh Quân ạ,em chưa tiết lộ gì cả ,em thề luôn ạ,vụ đấu giá những mảnh đất nào của anh Quân em cũng chưa bh nói ra

Cường nghiến răng

-Vậy sao Trần Yến lại biết boss đứng đằng sau mua mảnh đất đấy...

-Dạ cái này...

Quân ngồi hút thuốc rồi thổi phì phèo

-Mẹ kiếp mày định qua mắt tao à Vũ...mày tiết lộ cho nó chắc chắn mày nuốt số tiền k nhỏ...

Quân đứng dậy quay đi thì Vũ lết tới bám vào chân Quân...

-Boss xin hãy tha cho em,em trót dại muốn mua căn biệt thự cho vợ nên em đã nói cho chị yến nhưng là chị ấy ép em ...

Quân nghe tới câu đó thì lấy tuýp phang liên tiếp vào người Vũ...

Quân: Thằng chó ngu dốt mày làm hỏng việc của tao,tao giết cả nhà mày...Hội chữ thập k dung túng cho kẻ phản tổ chức...

Quân ném tuýp đi khi người đàn ông kia nằm bệt...

Cường: Xử lý sao

-Bắn chết nó đi,dọn sạch sẽ đừng để máu của nó bẩn lên cỏ nhà tao...

Tôi đứng từ trên khi thấy anh ta đánh người tôi sợ đến nỗi chảy nước mắt...anh ta nhắc đến hội chữ thập...họ là những kẻ giết người...

Quân đứng từ dưới thấy Hà đang đứng ở hiên và quay mặt vội đi khi thấy anh ta nhìn lên

Quân: Dọn nhanh đi...

Quân mở cửa phòng vào thì thấy Hà ngồi ở ghế ...anh ta cười như k có gì xảy ra

-Chờ anh lâu quá rồi nhỉ ( cầm tay thấy Hà run bần bật)

-Tôi muốn về nhà...

-Sao tự dưng lại muốn về nhà

-Tôi nhớ mẹ ( tôi khóc như một đứa trẻ)

Quân cười rồi xoa đầu Hà

-Thật trẻ con,em làm mẹ rồi

-Tôi sợ lắm,tôi thật sự sợ anh...

-Ai làm gì em mà sợ

-Tôi thấy hết rồi,thấy tất cả,anh rất dã man ,anh có vẻ là người máu lạnh...

Quân đổi sắc mặt

-Em dở mặt nhanh đấy,định lật kèo tiếp à,tụt quần ra...

Tôi nghĩ đến mẹ và cu đô mà sợ anh ta sẽ làm hại họ,đứng dậy tôi cởi quần bò ,cởi nốt chiếc áo phông...

-Anh làm nhanh đi

Tôi trèo lên giường...nằm đắp chăn

-Ngồi dậy,cởi áo cho anh

Tôi vẫn mặc áo lót ngồi dậy cởi áo cho quân,từng chiếc cúc áo...anh ta chạm vào tôi giật mình vì sợ

-Tôi sẽ làm theo ,anh đừng đánh tôi nhé...

-Tôi khiến em sợ đến vậy à

Quân thấy rõ Hà đang sợ run...anh ta hôn nhẹ lên môi rồi kéo chiếc quai áo lót của Hà xuống tụt dần để lộ bầu ngực...Quân cúi xuống dùng tay ôm trọn bầu ngực và mút nhẹ...Hà nhăn mặt ...

-Buồn quá...

-K phải sướng mà buồn à

-Vâng buồn...em k có kinh nghiệm thật sự,là Tùng cho uống thuốc rồi quan hệ sau đó em có thai chứ đêm đó em kb gì cả...đúng 1 lần đó em có cu đô...nếu anh muốn em phục vụ gì đó em kb làm thật đấy...em k có làm trò đâu...

Quân cười phá lên vang phòng...

-Hài thật...để anh dậy em

Anh ta vừa nói câu đó tôi lại cảm thấy rùng mình...

Quân đẩy tôi nằm còn anh ta kéo khoá quần...Quân vồ lấy tôi như một con thú,tôi cảm giác mình như con mồi nằm gọn trong lòng anh ta...anh ta hôn ngấu nghiến rồi dạng chân tôi ra và nhìn...

-Đừng nhìn ( tôi lấy tay che)

-Tôi cần xác nhận lời em nói đúng hay sai...tôi đủ kinh nghiệm để biết ,yên tâm đêm đầu tôi sẽ nhẹ nhàng vì em đang sợ...xác nhận hàng đẹp...( Quân cười)

Anh ta dùng dương vật căng cứng của mình miên man bên ngoài cửa âm đạo của tôi để đưa vào...tôi cong người lên khi anh ta đưa dần dần vào...lấy hai tay che miệng lại tôi nước mắt tự dưng chảy...anh ta thật sự như đang dậy tôi cách để có thể có cảm xúc khi quan hệ...

3h sáng tiếng dập vẫn rung giường...tôi hai tay nắm chặt lấy chiếc gối,chiếc ga giường nhăn nhúm ...mồ hôi đổ đầy thân thể tôi...anh ta khi đó mới bắt đầu xuất...tôi đẩy

-Ra ngoài đi lỡ em có

Anh ta mặc kệ lời tôi nói mà vẫn xuất vào trong,tôi nhìn đồng hồ 4 tiếng trên giường mà anh ta nói nhẹ nhàng...tôi quay đi Quân xoay tôi lại...

-Mệt không

-4 tiếng liền ( tôi gạt nc mắt chảy trên má)

Quân hôn lên những giọt nước mắt

-Em yếu vậy thì lần sau tính sao

-Lần sau

Tôi sợ chùm chăn lên mặt...Quân vòng tay ôm lấy eo tôi...tôi đến thở cũng k dám thở mạnh vì tôi sợ anh ta phật ý...

Đến 5h sáng anh ta lại trèo lên...tôi cảm nhận hơi thở của anh ta chạm lên môi mình...tôi chưa mở mắt thì thấy anh ta đã đang đưa dương vật của mình vào...tôi đập mạnh vào ngực Quân...

-Em mệt rồi

-Anh k chịu được nữa ...

Đến sáng mẹ Quân đi du lịch về thấy từ trên phòng Hà tay ôm túi chạy như kẻ mất hồn...bà vội vã hỏi

-Hà đó à con

-Vâng con chào bác...Bác ơi gọi cho con chiếc xe với ạ (hoảng loạn)

-Con bình tĩnh nói cho bác nghe...

Quân mặc chiếc áo ngủ đi từ trong phòng ra miệng ngậm thuốc

-Lại đây

-Không,tôi muốn về nhà

-Đừng để tôi phải nói câu thứ hai

Mẹ quân vội xoa

Mẹ Q: Để mẹ nói chuyện với con bé ,con thật là...

-Bác cho con về với,con sợ ở đây

Bà nhìn cổ và tay Hà đầy vết mút tím khắp cổ...

-Quân ...để con bé về đi con...con nghe mẹ một lần đi

-Con quyết định rồi,con sẽ để cô ta đến đây sống thử với con...

-Con bé có con rồi con quên à

-Con sẽ chăm sóc thằng bé thay cho cha nó...

Tôi trừng trừng nhìn thẳng vào mắt Quân...

-Thằng khốn nạn...( Mẹ Quân giật tay tôi)

-Gia đình em nên thắp hương cám ơn tổ tiên đã để em lọt vào mắt tôi...

Tôi k dám chống đối chỉ nghe thấy câu sống thử đủ để biết ngày tháng sau này của mình như một bóng đêm mãi mãi k có ánh sáng....

- [ ]
Xem tiếp cháp 10 https://hanhtrinhdelta.edu.vn/truyen-ngan-ngu-mot-dem-chap-10-tong-thi-phuong-anh.html

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 18 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây