Truyện ngắn Ngủ một đêm cháp 5 - Tống Thị Phương Anh

Truyện ngắn Ngủ một đêm cháp 5 - Tống Thị Phương Anh
Mục lục

Cháp 5: Ngủ Một Đêm

Tú đánh tôi không tiếc tay cho tới khi có người đi đường vào can ngăn,anh ta đạp mạnh vào bụng tôi rồi chửi bới

-bố mày cấm mày đưa đơn nữa hiểu chưa,lần sau bố cho mày đi viện luôn...

Người đi đường hỏi han tôi rồi khẽ thở dài "đến khổ sao lại để nó đánh dã man thế này"

Tôi lấy áo lau máu mũi rồi cúi đầu cám ơn,chị chủ chạy ra

-thằng chó đó nó đâu rồi...

-anh ta đi rồi chị ạ ...

-ôi mặt em kìa...

-em không sao,em về trước đây đã làm phiền chị rồi...

Tôi lau máu mũi rồi mặc chiếc áo chống nắng đi bộ về,trên đường tôi như kẻ mất hồn...con mình sinh ra mình chẳng lẽ k có quyền được gặp,trên đời này những kẻ có tiền luôn lấy tiền để hiếp đáp người nghèo như chúng tôi...họ đâu có cho tôi tiền vậy mà tại sao tôi luôn phải sợ hãi trước chúng...tôi cúi đầu nhìn những cô gái ăn mặc sang chảnh đi ra vào nhà hàng ở phía trước....đời đàn bà thật sự bạc bẽo...

Quân tới chỗ tiệm nail nhưng thấy đã đóng cửa...anh ta gọi cho Hà thì thấy thuê bao...Quân phóng xe tới khu phòng trọ của Hà...anh ta thấy bên trong có ánh đèn sáng ...Quân gõ cửa

-em có trong đó không

Tôi đang rửa mặt khi máu vương khắp cổ thì thấy tiếng người đàn ông đó gọi cửa bên ngoài ...tôi xấu hổ lau vội vàng máu trên mặt...

-Hôm nay tôi có thể không gặp anh không?

-tại sao?

-tại...tại hôm nay tôi có chút việc

-có ai trong đó à

-không có ai đâu làm gì có ai

Tôi quên lại mở cửa anh ta đẩy mạnh cửa rồi nhìn tôi vs gương mặt xưng húp,máu trên miệng vẫn chảy...tôi lấy tay che mặt lại,anh ta không hỏi gì cả chỉ lấy khăn tay trên ngực áo vest thấm lên miệng tôi

-lớn rồi phải biết tự chăm sóc bảo vệ bản thân mình

Anh ta vừa nói tôi bật khóc vì tủi thân ...

-Tôi xin lỗi vì đã để anh thấy mình ở bộ dạng thế này...

-không sao,cô vẫn rất đẹp...đi nghỉ đi chắc nay cô cũng mệt rồi

Quân đứng dậy

-anh về ạ

-uk nghỉ đi...

Tôi đứng dậy đóng cửa mà ánh mắt của anh ta khi không đeo kính khác hẳn ánh mắt hiền lành của một doanh nhân mà tôi thường thấy...ánh mắt anh ta rất sắc...

Cánh cửa đóng lại Quân bật thuốc hút rồi gọi cho Trịnh văn cường là bạn thân của anh ta...

-tao nghe

-Tao cần mày làm chuyện này ngay bây giờ...

Tại quán bar sky ở khu X nơi các dân chơi nhà giàu hay tụ tập...

Tú nhẩy nhót vs em hot girl da trắng chân dài vẻ cười cợt trong quán...Trịnh văn cường cùng vài tên đàn em ngồi ở góc quán ...

đệ: đúng là nó ...

-ái chà không biết cậu ấm kia làm gì đắc tội vs boss mà để boss phải trực tiếp gọi cho tao lúc nửa đêm...bọn mày ra bóp vú con đang nhẩy với thằng kia cho tao xem...

Người của Cường đi ra bóp vào ngực em kia rồi vỗ mông

gái: này anh làm gì thế

đệ: thích bỏ mẹ ra còn làm trò thấy ớn...

Tú: chúng mày chán sống à

Đệ: làm sao (hất ngực vào người Tú)....

Đám người của Tú đứng dậy la vào đánh nhau ầm cả quán...trên cổ của đám người đánh tú có xăm hình chữ thập ở gáy

Tú: dừng lại...

đệ của Tú nhẩy lên: sao thế anh

-tao bảo dừng thì im đi,bọn chúng là hội chữ thập đấy

Hội chữ thập nổi tiếng trong giới xã hội đen là buôn ma túy,buôn gái,vũ trường và các quán bar cùng bến cảng do họ bảo kê...

Trịnh văn cường đứng dậy vỗ tay rồi chỉ vào mặt Tú...

Cường: mày khôn đấy thế biết các bố mày là ai rồi thì phải làm gì

Cường tát tát nhẹ vào mặt Tú

Tú: em sang vs mấy anh đấy đi

gái: k em đi vs anh cơ mà

Tú: bảo sang thì sang đi

Cường kéo tay cô gái rồi tụt quần cô ta và hiếp ngay trước mặt Tú...

gái: bỏ tôi ra tên khốn

Cường: bao em mơ ngủ vs tao k dc đấy...bọn mày hôm nay a cho thưởng thức lên đi...

Tú nắm chặt tay ấm ức khi bị lép vế...một sự sỉ nhục quá lớn...

Quân trở về nhà ngồi uống rượu một mình,mẹ anh ta xoa vai nhẹ

-có tâm sự gì vậy con trai

-không có gì đâu mẹ

-nói dối mẹ làm sao được,con buồn mới uống rượu còn nếu con vui con sẽ uống bia

-con vậy à

-phải con là vậy mà ...

Quân cười rồi nắm tay mẹ

-mẹ có nhớ cô gái mà cùng phòng mẹ trong trại tâm thần không

-con bé tên Hà,mẹ nhớ chứ,con bé đó khổ lắm nên mẹ rất thương và quý

-con tình cờ gặp cô ta ,cô ta đã làm gái gọi

-đến mức vậy cơ à

-nhưng cô ta k tiếp khách quan hệ mà chỉ tiếp khách uống rượu ,làm đĩ nhưng chưa làm trót

-có lẽ con bé khổ quá đó con ạ

-từ giờ có con cô ta sẽ hết khổ

Mẹ Quân chợt run tay khi nghe con trai nói vậy ...

-con trai này,con bé đó đã quá khổ rồi mẹ xin con hãy tìm người đàn bà khác được không con

-cô ta thú vị đó là điều con thích

Quân cười rồi đi lên trên phòng,người mẹ tay bấm vào áo gương mặt đầy vẻ lo lắng ...

Vài hôm sau nghe nói Lan nằm viện nên tôi đến thăm,mở cửa phòng bệnh viện tay tôi sách cân cam đi vào thì ngạc nhiên khi thấy Lan là một cô gái xinh đẹp mà nay tiều tụy đi trông thấy ...

-tao tới rồi này

-tao có lẽ sẽ chết

-sao vậy đừng nói gở mồm chứ

-tao bị bệnh

-bệnh gì mà nói linh tinh thế

-tao bị hiv

tôi đang sếp cam lên bàn liền khựng lại

-mày k đeo bao khi quan hệ à,tại sao mày dại vậy

-bọn chúng 14 thằng thay nhau quan hệ với tao,bọn chúng nói chỉ vì tao k nghe lời

-bọn chúng là ai

-bọn chúng là hội chữ thập ,tao đã cố gắng làm đúng tất cả chỉ không hiểu tại sao bọn chúng lại phạt tao như vây

-hội chữ thập là sao,sao k báo công an con hâm này

-chúng nắm trong tay mọi thứ tao sao đấu lại được chúng,chúng là xã hội đen mà

Tôi ôm Lan

-tại sao chúng ta lại khổ đến thế này...

Chiều hôm đó tôi ngồi một mình ở công viên và cứ suy nghĩ mãi về Lan mà lòng thấy buồn ...chợt có điện thoại của mẹ tôi

_về nhà đi con mẹ có chuyện muốn nói

-vâng con cũng định ghé qua thăm bố mẹ

Tôi vừa về nhà thì thấy cu đô đang được mẹ nắm tay đứng ở đầu ngõ,thằng bé nhìn thấy tôi chạy lao vào ôm " mẹ Hà ơi"

Tôi nghĩ đó là giấc mơ liền sờ lên má con

-đúng con tôi rồi,mẹ ơi đúng con của con đây rồi...

-phải ,con của con đã về với con rồi

Tôi bật khóc,nước mắt của hạnh phúc rồi ôm con mà mếu máo như đứa trẻ...

Nghe mẹ nói là mẹ Tú trực tiếp đưa cu đô đến,bà ta đi xem bói nói cu đô sẽ hại chết con bà ấy ...

-xem bói sao mẹ

-phải,bà ta nói với mẹ như vậy và giấy tờ của cu đô hiện tại đây đưa hết cho con

-con có nằm mơ không mẹ ,con thật sự có con rồi mẹ ạ..

Mẹ Hà nhìn Hà sung sướng cười đầy vẻ hạnh phúc ,lâu lắm mới thấy con gái cười rạng rỡ như vậy,tình mẫu tử thật thiêng liêng...

Sau đó tôi quyết định về ở vs mẹ để tiện đi làm còn bà đưa đón cu đô đi học...thằng bé rất ngoan và hòa nhập nhanh ...tôi cũng đi làm mà lòng chỉ mong làm dc cho nhiều khách để có tiền nuôi con...

Thấy chị chủ bị ném vỡ hết kính cửa hàng,chị thở dài

-chồng chị lại nợ em ạ lại cờ bạc

-lần này bọn chúng nó có vẻ hung hăng quá chị ạ

Tôi vừa dọn vừa nói...

-khổ lắm em ạ lần này bảo vay của hội chữ thập nào dó nên không trả không được,bọn đó ghê lắm

-hội đó có tiếng đúng k chị,bọn chúng áp bức cả bạn em

-đúng rồi mảng tín dụng đen rồi đủ thứ ,mai chị bán ô tô rồi lại cpi những ngày dãi nắng dầm mưa...

-cố lên chị còn sức khỏe là còn của

-làm bao năm chỉ đủ trả nợ,chị mệt mỏi thật sự

Tôi dọn dẹp rồi tan ca làm ,vừa bước ra ngoài tôi thấy người đàn ông đó đứng hút thuốc cạnh chiếc xe sang...anh ta cứ thi thoảng lại xuất hiện...tôi vẫy tay rồi cười và chạy sang đường

-tôi có tin vui rồi

-cô có thai?

-điên làm gì có ai mà chửa được

Quân cười nhẹ

-vậy tin gì

-tôi đón được con về rồi,thật may mắn

-cô vui là được rồi,đi ăn gì đi

-ok hôm nay tôi mời (Hà nói rất khẳng khái)...

Lên trên xe Hà mệt quá nên ngủ ngon lành cứ gật gà gật gù,Quân phải đỡ vì suýt đập đầu vào tap lô phía trước...anh ta cười " bó tay ngủ say quá rồi"...

Tới bờ sông Quân trải thảm rồi gọi đồ ăn mang tới...

Tôi mở mắt ra thấy anh ta đang nướng thịt thơm phức...

-ô đây là đâu vậy,xin lỗi tôi ngủ quên mất

-ngồi đây ăn cho mát mẻ đi nhà hàng bất tiện

-à vâng thế nào cũng dc ,ở đây mát mà...

Tôi ngồi rót rượu vào hai ly...

-xong rồi ăn thôi

anh ta cắt thịt rất nhanh như một đầu bếp chuyên nghiệp vậy ...uống rượu ăn thịt nướng ...

-ngon thật ...à tôi quên chưa hỏi tên anh ,anh tên gì vậy

-Hoàng Hồng Quân

-Anh bao tuổi rồi

-đoán xem

-chắc khoảng 30

anh ta cười lớn

-37 rồi

-37 ,vậy là anh trẻ đấy ,tôi thấy từ khi quen anh tôi gặp may mắn,cám ơn anh đã giúp rôi đưa đơn hộ tôi...

-tôi không giúp không công đâu...

-anh chắc chỉ đùa,anh thì thiếu gì đàn bà

-tất nhiên không thiếu...chỉ có điều là thích hay không thích mà thôi

-ý anh là anh muốn ngủ với tôi

Quân cười rồi xoa má tôi

-tôi lúc nào cần sẽ báo và tôi muốn em nhớ lời em đã nói

-cái đó đơn giản mà (tôi ru rượu rồi ấp úng)...tôi hát cho anh nghe nhé

Tôi bỏ trong balo ra chiếc míc kết nối vào điện thoại ...tôi tựa vào lưng của Quân "năm anh em trên một chiếc xe tăng như năm ngón tay trên một bàn tay"

-cô hát nhạc đỏ sao

Quân cười rồi mím môi tu rượu tựa lưng vào Hà...hai người tựa lưng vào nhau một người uống rượu một người hát trong vui vẻ...

Chợt điện thoại của Trần yến gọi ...Quân đổi sắc mặt rồi đứng dậy đi vào xe nghe máy " nói đi"

-anh đang làm gì

-nếu em hỏi anh chỉ có thế thì anh nghĩ k cần gọi nữa,anh bận

-mai là sinh nhật em anh nhớ về sớm nhé

-ok

Trần yến thấy chồng trả lời nhạt nhẽo cô ta nhìn gương soi thân thể mình buồn bã...

Tôi thấy mưa liền chạy ra gõ cửa xe

-Thu dọn thôi mưa rồi

Điện thoại của Quân chưa tắt ,vô tình yến nghe được câu nói của đàn bà vọng vào...

Quân thấy dt vẫn sáng,anh ta vội tắt máy...

Tới khi hai chúng tôi dọn dẹp đến nỗi ướt nhẹp người ...tôi bê chậu than liền quẹt bôi vào mặt anh ta

-gì vậy

-k có gì

Tôi cứ nhìn rồi cười ...tới khi trên xe tôi vẫn cứ cười

-có gì thế

-k có gì thật mà

Tôi vẽ mặt anh ta đầy vết quẹt của than...đến khi về đến cửa tôi thấy Quân ra ngoài mở cửa xe

-tôi về nhé

-uk bye em ...

Tôi quay đi rồi quay lại vẫy tay nhẹ

-anh về nhé

Quân kéo tay tôi quay lại ,anh ta hôn lên má tôi chứ không hôn lên môi...như phép lịch sự của người phương tây

-nhớ chuyện " ngủ một đêm" giữa chúng ta sớm hay muộn sẽ xảy ra...khi nào tôi gọi em nhất định phải có mặt...

Tôi tim đập thình thịch rồi đột nhiên thấy sợ

-tôi hiểu tôi vẫn nợ anh một đêm,khi nào anh cần anh chỉ gọi điện tôi sẽ tới...

-tốt...

Tôi quay đi vào ngõ và tự nhủ anh ta có gọi mình cũng sẽ k nghe máy và k gặp nữa,anh ta có vẻ gì đó không hiền lành như mình nghĩ nhất là ánh mắt....
Xem tiếp Cháp 6 https://hanhtrinhdelta.edu.vn/truyen-ngan-ngu-mot-dem-chap-6-tong-thi-phuong-anh.html

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây