Truyện ngắn Ngủ một đêm cháp 3 - Tống Thị Phương Anh

Truyện ngắn Ngủ một đêm cháp 3 - Tống Thị Phương Anh
Mục lục

Cháp 3: Ngủ một đêm

Đàn ông và đàn bà khoảng cách lên giường rất ngắn,nó càng ngắn hơn nếu một trong hai chủ động...

Tôi quay lại nhìn và nhận ra đó là người sếp khi nãy ,anh ta bỏ kính ra rồi cười nhẹ...

-Tôi nghĩ có lẽ anh nhầm phòng rồi,tôi chỉ tiếp rượu không tiếp khách qua đêm...

Quân bĩu nhẹ môi ý mỉa mai...

-Vậy sao...cô biết tôi là ai không?

-Là ai không quan trọng và tôi cũng sẽ k quan tâm quá đến khách hàng,tôi xin phép...

Quân nhìn Hà tóm lấy chiếc khăn tắm cuốn vào người rồi rời khỏi phòng vội vàng...anh ta ngửi mùi sữa tắm phảng phất trong phòng...” dã man mình bị từ chối”

Anh ta cười một mình rồi nhớ đến bầu ngực tròn trịa trắng và đầu ti hồng mơn mởn của Hà...cười nhẹ dưới vòi sen Quân nhấc máy gọi cho lái xe riêng của mình...

-Nói với chủ của bọn gái đó tôi muốn cô gái mặc váy đỏ đêm nay...

-Dạ vâng...

Tôi trở về k có cô gái nào trong phòng,có lẽ họ đi tiếp khách hết rồi...tìm balo của mình tôi chợt nghĩ đến chuyện khi nãy,hắn thật bạo dạn khi vào hẳn phòng tắm lúc mình đang tắm...

Tôi thấy Lan mở của vào cười hơ hớ

-Hà này,tao bảo,bạn bè vs nhau nên tao bảo thật mày dc sếp chú ý thì tội gì nhỉ

-Là sao

-Có sếp trả giá mày qua đếm rất cao,có muốn nghe con số k

-Tao k tiếp khách mày quên à

-Thì 1 lần có sao đâu,cũng đẻ đái rồi mất gì đâu ngu thế lại còn nhanh kiếm được tiền

-Tao chỉ cần đủ k cần quá nhiều,cái gì cũng có giá của nó nên tao chỉ cần 5 triệu

-Mày ngu thật đấy ,anh ta là vip đấy bao đứa mơ còn k dc...

-Tao thì k mơ nên cứ dành giấc mơ đó cho cô gái khác...

-Mày làm vụ này các vụ sau tao sẽ gọi mày đi tiếp còn không mày cầm 5 triệu và đi luôn bh từ nay về sau tao sẽ k gọi mày đi nữa...nghe tao đừng dại mà từ chối...

-Đưa 5 triệu đây,tao đi khỏi đây luôn

Lan đưa 5 triệu đập bôp vào tay tôi

-Các vụ sau tao k gọi nữa

-Ok tuỳ mày thôi,k làm cho mày thì tao làm cho người khác,k chết được nhưng tao k thích ai áp đặt...

Tôi đeo ba lô thay chiếc quần sóc và áo phông rồi rời khỏi đó...

Quân ngồi trong phòng hút thuốc nhìn ra ngoài nhấp rượu vang thì cuộc gọi tới

-Cô ta vẫn từ chối ạ

Quân cúp máy thở khói thuốc rồi dập điếu đi ra bên ngoài...anh ta lên chiếc xe đạp đi dọc khuôn viên đi ra phía bãi biển...ra tới biển ngồi lên chiếc võng Quân chợt thấy chiếc võng bên cạnh là Hà đang nằm ngủ ngon lành...anh ta chủ động lên tiếng...

-Về phòng đi trời sắp mưa rồi đấy...

Tôi bật dậy khi thấy có tiếng nói

-Mưa rồi sao...( mơ ngủ)

Trc mặt tôi ,tôi chợt thấy vị sếp khi nãy,tôi sợ đeo túi lên vai định chạy thì anh ta tóm tay

-Cô chỉ tiếp rượu đúng không

-Đúng vậy

-Tôi trả cho cô 50 triệu nếu cô tiếp rượu tôi đêm nay

-bình thường ngta trả tôi có 5 triệu là cao,anh trả tôi 50 triệu thì k qua đêm mới là lạ,tôi nói rồi tôi k qua đêm ,tiền ý đầy cô gái xinh đẹp...

-Tôi cam đoan chỉ uống rượu,cô có thể cầm tiền trước

-tại sao anh trả cho tôi nhiều vậy?

-Coi như tôi bo cho cô

-Người có tiền có khác bo hẳn 45 triệu...đây là số tài khoản của tôi,anh bắn đi tôi tiếp rượu anh cả đêm cũng được...

Quân rút điện thoại bắn sang số tk của Hà 50 triệu ...

Tiền vào tài khoản tôi ngạc nhiên khi anh ta chuyển thật...thấy anh ta ra lấy xe đạp rồi vỗ lên yên sau

-Lên đi

-Đi đâu vậy ạ

-Cô k định tiếp rượu à

-À vâng...

Quân đeo khẩu trang lên mặt rồi đạp xe ra khỏi khu khách sạn

-Anh sợ bụi à

-Tôi lo cho cô thôi ( sợ vợ Quân biết)...

-Khẩu trang anh đeo mà,ví dụ anh cho tôi thì mới là lo cho tôi chứ

Quân cười khi thấy Hà cứ thắc mắc...ra tới khu chợ hải sản,hai người đi bộ...Quân nhấc con bạch tuộc lên rồi dí vào mặt Hà khiến Hà giật mình

-Cô ăn đồ gì thì gọi đi

-Tôi k đói

-Vậy chỉ uống dễ say

-Tôi say quen rồi...

Hai chúng tôi nâng ly cạn chén

-Ăn đi đang nóng

-Anh làm chức vụ gì vậy

-Khá cao đấy ( Quân cười nhẹ)

-Tôi ít học,k có nghề gì ngoài nghề làm nail cuộc sống vẫn êm đềm nếu như họ k đưa con của tôi đi...

-Cô có con rồi à

-Sao,hối hận vì đi uống rượu vs gái có con à

-Thấy còn khá trẻ nên hơi ngạc nhiên

-Tại sao anh k hỏi tôi là đã làm đĩ sao k làm đĩ cho tới cùng

-Cái đó tôi không quan tâm,tôi chỉ quan tâm thể xác của cô

-Nói thô nhưng thật đấy nhỉ...đàn ông với lại đàn bà,quanh đi quẩn lại vẫn là lừa nhau...

Tôi tu hết ly rượu rồi say mềm ra...ngồi sau xe anh ta chở dọc bờ biển tôi phải xuống nôn oẹ đến hai lần...trời đổ cơn mưa...cả hai chúng tôi ướt nhẹp...

-Cô giờ về đâu

-Về phòng anh đi ...

Quân ngập ngừng...

-Cô k sợ à

-Sợ đếch gì anh...( giọng của người say)...

Quân đưa Hà vào phòng,vừa vào phòng anh ta kéo sạch đồ của Hà ra hôn lên cổ và môi rồi xuống ngực nhưng Hà nằm bất động vì quá say

-Này...cô đùa tôi đấy à...này...

Quân vỗ vỗ vào mặt thấy Hà ngủ say như chết,anh ta thay bộ đồ ướt nhẹp của Hà vứt xuống sàn...điện thoại của hà anh ta để trên bàn rồi thấy ảnh Hà chụp vs một đứa trẻ...bên ngoài trời đổ cơn mưa,anh ta hút thuốc rồi khi anh ta có điện thoại

Tùng: Tao đã mua lại lô đất đó cho mày rồi,Trần Yến cô ta đang nắm 90% cổ phần lô đất đó nếu biết người mua là mày chắc cô ta phát điên lên mất...

-Ok cám ơn nhé...

-Nghe giọng mày có gì vui à

-K có chỉ là lần đầu tiên trong 35 năm cuộc đời nhìn thấy thân thể của một đứa đàn bà hai lần mà chẳng thể làm được gì

-Thật á,phét hay cô ta bê đê mà lại k rung động trc mày ...đẹp trai có tiền đứa nào chả thích chẳng qua cno sợ vợ mày nên k dám gần ý chứ

-Bê đê...( Quân nhìn Hà ngủ ngon lành rồi bật cười) có lẽ vậy...

Hôm sau tôi mở mắt dậy k thấy mặc đồ nhưng k có dấu vết của quan hệ...tôi vội vã tìm đồ rồi mặc vội vàng,người đàn ông đó k quên để ly nước gừng giải rượu trên bàn...anh ta k hề làm gì mình đêm qua...thôi thế là may rồi...

Tôi cuốn gói ra thẳng sân bay...

3 tháng sau tôi bỏ việc làm kia và đi làm thuê tại một tiệm nail ...bất ngờ tôi gặp mẹ của Tú tới làm

-Cô ra viện rồi à

-Cháu ra được một thời gian rồi,bác cho con hỏi cu đô thế nào rồi ạ,cháu muốn gặp con

-Hỏi làm gì cho thêm buồn,tất nhiên ở vs tôi tốt gấp mười lần ở với cô rồi,đã thế còn điên điên dại dại thì sao tôi dám cho cháu tôi gặp

-Cháu sinh ra thằng bé mà bác ,mong bác cho cháu gặp con một lần...

-Không,nó giờ đã quên rồi cho gặp để mệt mỏi thêm ra,cô cũng quên nó đi...chủ tiệm đâu tôi k ưng cô này

Chủ: Cô ơi đây là thợ giỏi nhất bên cháu rồi

-Cô k thích nó,mặt k phúc hậu gì cả ...

Tôi nắm chặt tay cố nhẫn nhịn...bà ta làm xong tôi chạy theo sau

-Bác cho con gặp con của con một lần thôi

-Tại sao phải cho nó gặp cô trong khi giữa cô và nó k còn qhe

-con và thằng bé còn quan hệ hay không đâu chỉ dựa trên lời bác nói là được

-Thế mà tôi nói là được đấy,có giỏi kiện đi

-Toà vẫn cho cháu gặp con 1 tuần 1 lần bác quên rồi sao

-Lên mà bảo toà xử lại nhé,tránh ra mất thời gian...

Tôi đã gửi đơn lên toà rất nhiều làn nhưng hình như có tiền k đủ,phải có cả mối quan hệ...ai có thể giúp mình đây...tối đến chị chủ rủ tôi đi ăn,hai chị em ngồi ở quán nướng ven đường

-Thì ra bà ta là bà của con em,bà ta ghê lắm làm móng mà cứ khó tính từng tí một,em đen rồi mới dây phải nhà nó,nhà nó cho vay nặng lãi lại là dân xã hội,giờ chỉ có cách nào em có đại gia chống lưng may ra mới đòi được quyền nuôi con thôi vì bọn đại gia toàn quan hệ rộng mới có thể giúp em được,mà đại gia thì nó cặp vs hoa hậu người mẫu chứ mình là cái thá gì đâu em...

-Đại gia sao

-Đúng rồi phải có đại gia chống lưng chứ nhà bà của con em mạnh lắm...

Tại nhà họ Trần ở sài gòn...

Trần Kiên: Khi nào thằng Quân về bảo nó vào phòng bố

Yến: anh ấy mới về nên mệt,khi khác nói chuyện cũng dc bố

-Vậy mai bảo nó lên cty gặp bố sớm

-Anh ấy còn có cty của mình làm sao lên cty bố được

-Nói gì là mày bênh nó chằm chặp,mày k lo cho bố mày đây này...

Quân về đến nhà nhìn thấy Yến anh ta đi vào thẳng nhà tắm

Yến: Anh lại làm gì rồi

-Ý em là sao

-Bố có vẻ k vui khi nhắc đến anh

-Bố em thì có bh vui khi nhắc đến anh đâu...

Quân cười nhẹ rồi đi tắm,Yến ở bên ngoài rót rượu rồi chải lại tóc tô lại son...Quân đi ra tu ly rượu rồi cười nhẹ

-Anh uống rượu này thấy sao

-Khá ok

-Vậy uống thêm nhé

-Đêm nay anh mệt,anh ngủ trước đây...

Quân lên giường đắp chăn đầy vẻ lạnh nhạt với Yến...

Tôi trở về nhà cầm tờ giấy có ghi lại số điện thoại mà anh ta nhắn lại trên giấy...số 0989999999 ....anh ta có lẽ là một người giàu có nhưng thứ anh ta muốn chỉ là một đêm và mình có thể đổi lại một đêm đó bằng việc nhờ anh ta giúp đưa đơn lên toà để gặp con được hay không...liều thử xem...tôi ấn chuông reo mà tay run ...

Yến thấy chuông điện reo ,cô ta cầm điện thoại rồi thấy số lạ và đưa cho Quân...

Yến: Anh...có điện này

-Ai vậy

Quân cầm máy nghe giọng ngái ngủ...Bên kia đầu dây

-Là tôi cô gái mà anh trả 50 triệu cho việc tiếp rượu ,anh còn nhớ k ạ

Quân đổi sắc mặt

-Nhầm số rồi

Anh ta cúp máy rồi quay sang thấy Yến đang nghe

-giọng đàn bà,ai vậy anh

-Anh k biết chắc nhầm số thôi...

-Em hy vọng đấy là nhầm...

Yến đang tỏ vẻ nghi ngờ thì Quân trèo lên người...

-Anh hết mệt rồi

-Em muốn sinh con năm nay

-Anh k muốn

-Vậy đến khi nào mới được

Quân cười nhếch mồm rồi đứng dậy mặc áo

-em ngủ đi anh phải bay ra hà nội rồi

-Sao anh lại đi luôn vậy,anh mới về mà...

-Anh bận

-Hoàng hồng quân,anh đứng đó,anh cố tình đúng không,tại sao anh k muốn có con với em...

Quân đi qua mặt bố vợ,anh ta cúi chào nhẹ rồi lướt qua...bố của Yến nghe tiếng con gái khóc trong phòng mà thở dài

Mẹ yến: Sao bây giờ ông tại sao thằng quân luôn làm con của mình buồn vậy...

-Ngay từ đầu khi nó bước chân làm rể nhà này là nó đã k toàn tâm toàn ý...nó là con của Hoàng Hồng Sơn...là con trai của hắn...tiếc là con của mình đã quá mù quáng...yêu một cách ngu xuẩn...

Tôi nghe vậy liền thấy bản thân thật buồn cười khi có ý nhờ vả người ta...mình đâu là gì...

Hôm sau tôi đi làm thì nhận được cuộc gọi của Lan

-Dạo này thế nào,tối nay có ca ngon có muốn đi k

-Không,tao k làm cái đó nữa

-Kiếm đủ rồi à

-Tạm đủ thôi nhưng k thích làm cái nghề đó nữa,mệt mỏi...

-Ok vậy khi nào muốn đi alo tao...

Tôi cúp máy rồi thở dài...tan ca làm tôi đi bộ về nhà...nhìn những bà mẹ dắt con đi trên vỉa hè,tôi thấy chạnh lòng và thật sự nhớ con...làm thế nào để tôi có thể gặp thằng bé được bây giờ đây...

Tôi rút máy gọi điện cho Tú...hy vọng anh ta nghe máy...

-Alo ai đấy

-Là tôi,tôi Hà đây

-Hà nào

-Mẹ cu đô

-À...có chuyện gì

-Tôi muốn xin anh cho tôi gặp con 1 tuần 1 lần

-Mày mơ à,bố con điên...

Tiếng cúp máy tút tút...tôi ngồi sụp xuống đường dưới gốc cây bằng lăng tím...tôi bất lực,xã hội này tại sao lại đảo lộn trắng đen đến như vậy,sinh con ra mà không được ôm con...thậm chí chỉ nhìn con thôi cũng k có hy vọng...mẹ nhớ con lắm...

Tiếng điện thoại của tôi reo lên,tôi nhìn số điện 0989999999 đang reo lên ,tôi khóc lớn hơn khi thấy số đó đang hiện trên màn điện thoại của mình...tôi trượt nghe...

-Alo...( giọng vẫn mếu máo)

-Em đang ở đâu vậy

-Tôi đang ở đường ...hu ...hu ...hu ...mẹ ơi ...

Quân lặng nghe tiếng của Hà đang khóc nấc

-Sao vậy,em đang ở phố nào?

-Tôi ở phố X ...

Tôi cúp máy rồi ngồi dưới gốc cây bằng lăng như kẻ mất hồn...bỏ ảnh con trai ra nhìn rồi tôi cười nhẹ “ Mẹ sẽ làm tất cả vì con ,con chờ mẹ nhé”...

Quân lái xe tới khu X từ bên đường anh ta nhìn thấy Hà đang ngồi buồn bã một mình,trên người vẫn mặc chiếc áo mang tên tiệm nail nơi Hà đang làm việc...Quân đứng bên đường bỏ thuốc ra hút rồi cứ đứng nhìn Hà một hồi lâu...

Tôi thấy anh ta mãi không tới liền gọi lại thì thấy tiếng chuông từ bên đường,người đàn ông có địa vị đó dơ điện thoại lên ý đã tới ...

Tôi đứng dậy cười nhẹ rồi đi bộ sang đường...hai bên đường cây hoa tím rơi khắp nơi...

-Anh đến khi nào vậy

-Mắt cô sưng quá rồi tôi thấy k còn đẹp

Tôi gạt vội nc mắt

-Chỉ một lúc là hết thôi ,k sao đâu,đi thôi đêm nay chúng ta cùng nhau ngủ một đêm

-Mục đích của cô là gì,chắc chắn k phải vì tiền,cô thay đổi hoàn toàn so vs lần đầu gặp

-Lần đó tôi cố tình chảnh để hút anh thôi,tôi làm đĩ mà,là đĩ thì tất nhiên phải qua đêm với khách rồi

-Ngẩng mặt lên nhìn vào mắt tôi...

-Tự dưng nhìn làm gì

-Nói thì làm đi

Tôi cố ngẩng lên nhìn anh ta...

-Được chưa...

Ánh mắt Quân rất sắc bén và anh ta luôn có nụ cười nhếch mồm mỉa mai tôi...

-Đúng vậy nếu đã làm đĩ phải làm cho trót,biết ngoan ngoãn dạ vâng chứ k phải ăn nói trống không như vậy ( anh ta bóp mặt tôi rồi hất nhẹ)

-Anh thông cảm là do tôi ít học...

-Thái độ của cô hôm nay ngoan đến kì lạ...lên xe đi...

-Đàn ông thích mẫu đàn bà ngoan ngoãn nghe lời như vậy còn gì

-Tuỳ thằng,tôi thì lại ghét sự giả tạo...cứ sống vs bản chất thật đi...

-Vậy anh đi nhanh đi muỗi đốt hết chân tôi rồi

Quân cười nhẹ rồi sờ lên đùi tôi...

-Nhà cô ở đâu

-Ở cách đây 1 con phố

Anh ta đèo tôi về và đi cùng vào nhà

-Ngõ bé quá nhỉ,xe để đây chắc ok chứ

-Anh k đưa tôi đi sao

-Nay tôi mệt,vào nhà cô ăn đi,tôi có mua bia và mực...

-à vâng...

Tôi thấy anh ta kì lạ,vào phòng tôi anh ta xếp giầy gọn gàng,tiện xếp cả giầy của tôi

-Thuê ở đây nhỏ nhưng cảm thấy ấm áp

Tôi thay đồ xong đã thấy anh ta xé mực rồi cho đá ra cốc uống bia ...người giàu có cao to như anh ta ngồi chiếm hết 1 góc nhà...

-Tôi thấy tính anh thật khó hiểu

-Cô khó hiểu hơn đấy ,nói đi cô muốn gì

-Tôi muốn nhờ anh đưa hộ đơn lên toà án vì chắc anh có quen biết ,tôi mất hoàn toàn quyền gặp con dù cho tôi sinh thằng bé ra nuôi nó lớn đến năm ba tuổi thì họ đến cướp thằng bé đi rồi ra toà nói rằng tôi giấu chuyện có thai và còn đe doạ họ,họ đổi trắng thay đen và tôi hoàn toàn mất quyền nuôi con,tôi đã bị điên và từng ngồi trại tâm thần hơn 1 năm...

-Tâm thần

Quân chợt nhớ tới Hà là cô gái nằm trên giường bị trói hôm anh ta tới thăm mẹ

-Phải tôi nhớ con quá nên bị điên

-Là cô...bảo sao tôi thấy rất quen...

-Tôi k hiểu ý anh

-Bỏ qua đi,tóm lại cô bị họ chèn ép

-Đúng vậy họ rất giàu

Quân cười rồi tu lon bia

-Giàu cỡ nào mà đổi trắng thay đen vậy

-Nhà hắn làm nghề cho vay

Quân chợt khựng lại...

-Uống đi tôi sẽ giúp cô đưa đơn,đơn đâu

Tôi vội vã đi lấy cả tập đơn

-Đây ạ

-Cô in nhiều vậy

-Ngày nào tôi cũng gửi nhưng k có hồi âm...

-Chuyện này đơn giản mà...

Khi Quân vừa lên giường,tôi đứng trong nhà vệ sinh suy nghĩ mãi...phải lấy lòng hắn thì mục đích mới đạt được...

Tôi mặc chiếc váy ngủ đi ra ...Quân đang xem điện thoại

-Tôi tắt đèn nhé

-Khiêu gợi đấy nhưng k cần làm vậy đâu

-Vậy anh có giúp tôi không ( tỏ ra lo lắng)

Quân tóm lấy tay tôi rồi ôm chặt anh ta hôn lên gáy tôi...

-Tôi giúp em chỉ là chuyện nhỏ,chuyện này k đáng gì cả...còn đối với tôi chuyện ngủ một đêm sẽ đến khi tôi đòi hỏi chỉ sợ khi đó em sẽ hối hận khi đồng ý “ ngủ một đêm” với tôi...tôi khác những tên đàn ông khác ( anh ta cắn nhẹ vào tai tôi)...

Quân trên tay cầm điện thoại tin nhắn của thư kí khi tìm hiểu về Hà đúng như lời Hà nói k hề dối trá ...anh ta thấy quý bản chất và nỗi khổ của Hà hơn khi đọc những dòng tin đó...

-Mong anh sẽ giúp tôi

-Nói giúp là sẽ giúp ,ngủ đi tôi mệt lắm nay họp 8 tiếng liền phát sợ rồi...

Tôi bóp bóp đầu cho Quân...anh ta cười” không phải nịnh”

-Anh mệt mà cứ để em...

-Thôi nghe nói ớn lạnh quá

Ánh trăng bên ngoài như chứng kiến cho nụ cười của cả hai trong căn phòng trọ nhỏ...

- [ ] Xem tiếp cháp 4 https://hanhtrinhdelta.edu.vn/truyen-ngan-ngu-mot-dem-chap-4-tong-thi-phuong-anh.html

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây