Tống Thị Phương Anh New - Truyện ngắn Thở nhẹ Cháp 7-8

Tống Thị Phương Anh New - Truyện ngắn Thở nhẹ Cháp 7-8
Mục lục

Truyện ngắn Chap 7+8 : Thở nhẹ

Tôi thật sự thấy anh ta rất đáng sợ...có lẽ giữa chúng tôi tốt hơn nên giữ khoảng cách...như chị Vân nói giữa đàn ông và đàn bà sẽ không có lòng tốt đến như vậy...và tôi thì không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với Khánh ...

Tôi trở về nhà thì bên khách sạn báo nhân viên bị cắt giảm ,tôi bị cho nghỉ việc...

chị họ: nó cho nghỉ thì thôi chị xin cho việc khác,mà đang yên đang lành tại sao lại ngộ độc vậy

-bác sỹ nói nôn ra dâu ngộ độc nước dâu có vắt thêm cốt chanh

-em uống ở đâu

Tôi biết là vợ Văn làm nên tôi để trong bụng và không nhắc gì tới ...tôi nhịn vì con của mình...

Mẹ tôi gọi điên lên nói

Mẹ: không gửi tiền về cho mẹ à

-mai con gửi

-thế mày đi làm dc 1 tháng rồi thì lương bao nhiêu hả con

-con được hơn 5 triệu

-nhiều thế à,nhà mình cái mái bếp đang giột mấy hôm nay bố mày ngồi nấu cơm mưa ướt hết cả,có thì gửi về mẹ làm lại cái bếp

-vâng...

Tôi bỏ tiền ra đếm tích cóp đi rửa bát thuê chỉ đủ tiền ăn còn hơn 5tr mua cho con 3tr2 và trả tiền viện 2trieu đưa cho chị Vân rồi còn 4 trăm rưỡi tôi ra bưu điện gửi 400k về quê còn giữ lại cho mình 50k...bước ra khỏi bưu điện tôi nhìn lên trời rồi thầm nghĩ phải thật cố gắng...giờ đi kiếm việc thôi...

Tại nhà của Thủy cô ta đưa tiền cho bố đẻ

Thủy: con đưa cho bố 100 triệu bố bơm tiền cho bố con Hương vay,ông ta có máu cờ bạc đúng k

-uk nhưng sao lại bơm tiền nhiều thế cho bố nó,con hâm à

-bố cứ làm theo lời con,sau phi vụ này chúng ta có vài trăm để tiêu rồi

-chuyện gì mà lại lquan đến nhà nó,bố sợ lão ý nhát k dám vay nhiều đâu

-thế con mới phải nhờ bố,bố hiểu ý con chứ...

-được rồi cứ để bố...

Thủy đứng từ trên phòng nhà cô ta nhìn xuống căn nhà ngói rách của nhà Hương " xưa nghe nói lấy con nhà bán vàng mà cũng không xây nổi cho bố mẹ mày cái nhà tử tế mà ở,kém lắm Hương ạ"...

Số tiền 5tr2 của Hương đặt trên bàn của Khánh...Vân tỏ vẻ không vui ...

Vân: cô gái đó nhờ em gửi lại anh số tiền này...

Khánh: ok cám ơn em

-anh Khánh này,ngày xưa em cũng rất khổ nhưng cô gái đó còn khổ hơn cả em...

-Hình như Vân đang đi sâu quá vao việc của anh rồi,chuyện anh nhờ em anh xin cám ơn...

-anh Khánh...hãy để cho cô gái đó được sống cuộc sống của cô ấy

-Phong có nói cho em biết về tính cách của anh rồi chứ

-anh Phong k nói nhưng em có nghe qua về anh,hội trưởng con nhà giàu là anh tiếng tăm cũng k ít

-anh thích thứ gì thì anh sẽ đêm về nhất là chỉ để ngắm nhưng em yên tâm tạm thời anh còn có việc k qtam đến chuyện đàn bà ...cô gái đó cứ cầu nguyện rằng làm sao để anh k nhớ đến cô ta là dc mà

Khánh cười rồi nâng ly rượu lên trước mặt Vân...Vân tỏ ra lo lắng...

Tại nhà Phong...

Phong: em bớt lo chuyện bao đồng đi được không,Khánh là bạn anh em phải đứng về phe nó chứ

-nhưng cô gái kia là đàn bà và em cũng vậy,em k muốn có cô gái nào tổn thương như em nữa

-em từng tổn thương à

-phải đến vs anh là cả quãng đường tổn thương của em

Phong gật vẻ cay cú rồi ra ngoài phóng xe đi...

Hôm nay đến ngày gặp con,con ngồi ăn bim bim ngon lành

con: mẹ ơi bố nói hè này sẽ cho con đi sang Hà Lan với ông bà nội rồi còn nói cho con ở bên ý học luôn,mẹ nói với bố cho con ở với mẹ đi,mẹ hứa đón con về ở với mẹ cơ mà

-bố nói với con như vậy sao

-vâng bố bảo con là chỉ được gặp mẹ nốt lần này thôi...

con ăn đi để mẹ đi gọi điện...

Tôi gọi ngay cho Văn

Tôi: nghe con nói anh định cho con sang hà lan hè này,tôi nói hè này tôi sẽ đón con mà

-đấy là cô nói còn quyết định vẫn là ở gia đình tôi

-mẹ con tôi xa nhau lâu như vậy ròi giờ tôi cũng đi làm có thể đón con ở riêng rồi,anh để cho con ở với tôi nhé

-tôi còn định cho con sang hẳn bên ấy vì cô nên tôi chỉ cho sang chơi thôi vì bme tôi giục

-ý anh là hè này tôi không được đón con về ở cùng à

-sau hè nó về lại có thể gặp nhau bình thường,khi đó tôi có thể cho cô ở vs con 1 tháng,quyết định vậy đi...

Văn cúp máy tôi nắm chặt điện thoại,cũng sinh ra con nhưng vì mình k có tiền lại thấp cổ bé họng nên đành phải chấp nhận chỉ vì mình không có tiền...chia tay con gái lên xe đưa đón học sinh tôi nhìn xe con đi khuất mà lòng buồn đến nao lòng,có một nỗi buồn bất lực mà đến chính bản thân tôi tự chán chính mình...

Xin vào làm việc tại một siêu thị gia đình nhỏ trong khu phố gần nhà chị họ...hôm nào tôi cũng làm đến 2h sáng vì đi làm thêm ...cũng là lúc thấy chị họ về lúc nào cũng say khướt,phấn son và nước hoa lúc đó là hòa quyện bởi nhiều mùi...chị nôn ọe ra nhà tôi lau dọn thay đồ cho chị rồi mới đi ngủ,nhìn lên trời đêm không biết đất nước Hà Lan ở hướng nào con nhỉ...con sang đó an toàn chưa...?

Hôm sau ăn trưa tôi nấu cơm

chị họ: nay ăn cá cơ sang ghê

-chị say suốt như vậy sẽ ảnh hưởng đến cơ thể đấy

-chị đi làm mà chứ có đi chơi đâu

-chị có thể chọn công việc khác mà

-chẳng có công việc nào kiếm tiền nhanh bằng việc quan hệ với đàn ông và bằng đầu lưỡi cả...chị cần tiền

-chị có mục đích sống

-có sao k,con bé này cứ như chị là người tối cổ

-em chỉ biết tiền có thể làm từ đôi bàn tay dù chậm nhưng vinh quang...

Câu nói của Hương khiến người chị họ ngại chợt lặng yên

chị họ:nay làm chiều à

-vâng nay em làm chiều em đi đây

Tôi vội vã đi bộ ra ngoài,điện thoại reo lên mẹ ở quê gọi

Mẹ: nhà có chuyện rồi con ơi con về nhà ngay nhé

-có chuyện gì vậy mẹ

-bố con có chuyện rồi ...

Tôi buông thõng tay mặt đần ra...

Tại Anh...Tập đoàn Vsk buôn bán xăng dầu nổi tiếng khắp thế giới cùng bất động sản trị giá hàng tỉ đô la...

Khánh ngồi trong căn phòng của cha mình,căn nhà như tòa lâu đài...anh ta ném tập giấy tờ vào mặt ông chú

Khánh: ông điên à,ông định qua mặt tôi một cách ngu ngốc và lộ liễu thế này à

-chú thật sự k có rút tiền quỹ của tập đoàn chú xin thề

-thế cái tôi vừa ném xuống chân ông là cái gì,ông đọc đi...

-cái này là có kẻ cố tình gài bẫy chú,vụ việc nhập giá chênh lệch nhiều như này sao chú dám

-chú dám đấy,dám nên mới để tôi phải sang tận đây,một là chú tự nghỉ việc hai là đưa ra hội đồng kỉ luật

-chú cũng có cổ phần ở tập đoàn này k ai có quyền đưa chú ra hội đồng kỉ luật,chú là em trai của bố cháu,cháu có nhiều tiền cũng là tiền của bố cháu để lại và gây dựng công ty này là do chú và bố cháu làm nên ...

Khánh hút thuốc tỏ vẻ mệt mỏi

-chú ra ngoài đi,con trai chú hiện đang là giám đốc ...chú k nên để nó bị ảnh hưởng k tiến cao dc vì tai tiếng của bố mình

-ai làm người đó chịu...

Ông chú bực tức ra ngoài đóng cửa rầm cái...thư kí của Khánh nhặt giấy dưới sàn nhà

Thư kí: chủ tịch có báo lên hội đồng không ạ

-có chứ càng là người nhà càng phải dọn dẹp sạch sẽ ,2 năm qua ông ta ăn đủ rồi còn gì...ra ngoài đi

Khánh quay ghế lại nhìn ảnh cha mình treo to đùng phía sau...

" con sẽ thay bố dọn dẹp tất cả ,con không như bố với con không có chữ người nhà"...

Tôi gặp Thủy tại một quán cafe

Thủy: eo ôi k ngờ bố mày lại chơi bời thế,ông già tao lại kb lấy tiền của tao đưa cho bố mày mượn mà tiền đó tao cầm hộ chứ có phải của tao đâu cơ chứ...

-tao thật sự k thể có số tiền lên đến trăm triệu được ,thật sự giờ tao kiếm đủ ăn còn khó mà mày biết đấy anh chị tao lấy chồng lấy vợ thì nghèo lại đông con,nhà chỉ còn mình tao thôi ....

-mày cũng hiểu cho tao ,tiền tao cầm họ mỗi ngày k đưa tiền lãi càng lên cao

-vậy giờ phải làm thế nào mày bảo tao xem

-giờ mày chỉ cần đi ngồi tiếp khách ở quán karaoke ngày được 1 triệu hy vọng mới nhanh trả,tao đi vay chỗ khác đập vào coi như mày làm đưa tao hằng ngày

-tao k làm cái đó được ,tao k thích có cái gì khác k,làm gì chân tay tao cũng làm được

-chỉ có cái đó thôi nhìn mày làm ra tao mới dám đi vay chỗ khác đập vào cho mày chứ...

Tôi về úp mỳ tôm ăn rồi vừa gắp miếng mỳ lên miệng mà nước mắt rơi không ngừng,tôi co đầu gối lên rồi khóc như một đứa trẻ,khóc như ngày tôi phải ly hôn và xa con...

Người chị họ tên Lý đi làm về thấy Hương khóc bên trong phòng,cô gái buồn bã thay cho Hương...

Lý: chị nghe chuyện rồi,cố làm vài tháng là xong mày ngồi tiếp khách chứ có đi khách đâu mà ...

-em k muốn...em thật sự không muốn...làm ơn cho em lối thoát nào đó với

-giờ quen thằng đại gia nào đó nó cho tiền là xong nhưng chị em mình tuổi gì,gái trẻ giờ đầy mình k có lượt...

Tôi đi làm buổi đầu tiên Thủy đưa cho tôi chiếc váy hở cả mảng lưng

-tao mặc tnay dc r

-mặc tnay ai cho mày vào...nghe tao cố vài hôm 3 tháng đủ trả nợ...

Tôi đi vào thấy mấy cô gái đang ngồi xoa bụng mấy lão già bụng phệ,họ sờ đùi sờ ngực nhau,tôi nhìn đã thấy khó chịu...ngồi xuống cạnh một người đàn ông,ông ta quàng vai tôi khiến tôi giật mình

đàn ông: em biết hát bài " tàu anh qua núi không"

-em không biết

-thế em biết bài gì hát bài ý cho anh nghe...

Ông ta xoa lưng...tôi bỗng đứng dậy

Tôi: em đi vệ sinh

-từ từ uống hết cốc bia này anh cho đi

-em đi xong sẽ vào

-nói phải nghe (người đàn ông quát vào mặt tôi)

Tôi tu hết cốc bia rồi ra nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo...vừa mở cửa ra rửa miệng tôi ngẩng lên thấy chị Vân...

Vân: Hương à...sao em?

Tôi cúi chào rồi không nói gì lướt qua...

Vân quay đi nhìn theo Hương ...về phòng hát mà Vân bứt rứt

Phong: làm sao mà cứ đứng ngồi không yên thế

-anh Khánh đang ở đâu hả anh

-ở bên Anh,cty nó có việc nên sang bên đó

-vậy ạ,vậy chắc anh ấy không để ý đến cô gái đó nữa nên mới...

-nói gì vậy?

-không có gì?

Tôi sau khi tan ca người say mềm người đàn ông ngỏ ý đi nhà nghỉ,tôi từ chối và vẫy xe ôm đi về...

Thủy nhìn thấy mặt hầm hầm

thủy: nó say vậy mà vẫn nhất định không đi khách san vs khách,có cách nào để nó hư hỏng hơn đây...đau đầu thật...

Hôm sau Vân đi làm mà cứ nghĩ đến hình ảnh hôm qua thấy Hương nôn ọe rồi rửa miệng mặc bộ đồ hở hang...đang suy nghĩ thì thấy Hà vợ Khánh gõ cửa

Hà: nay chị muốn tắm trắng

Vân: à vâng ok chị,chị vào đi em bảo nhân viên sắp xếp

-nghe nói em đang bầu bé thứ 2 à

-tính ra là thứ 4 chị ạ

-của ck trước tính làm gì

-tính chứ đều là con của mình mà chị...chị vs anh Khánh cũng phải mau chóng có bé thôi,mẹ anh Khánh là người khó tính

-uk khó hơn mẹ chồng em nhiều ý nhưng chị muộn con nên phải chấp nhận...

-chị nằm xuống đi e kêu nhân viên vào massage cho chị

-ok cám ơn em

Vân quay ra bảo nhân viên rồi cầm áo của Hà treo lên thì thấy Hà khi đó đang nhắm mắt massage và nghe điện thoại

Hà: ép nó quan hệ vs đàn ông xong quay lại và gửi video cho chị ok...

Vân nghe thấy rồi ngờ ngợ xong quay đi...

Tối hôm sau tôi uể oải nghĩ đến những cốc bia và chén rượu là lại thấy hoảng loạn...

Chị họ: đi cắt mẹ tóc đi cho đỡ vướng gội cho nhanh

-con gái em nó cũng nói thích mẹ tóc ngắn nhưng em để dài từ bé quen rồi

-Tí tao đưa ra đây cắt thấy khác hẳn ngay

Lý thuyết phục tôi mãi cuối cùng tôi cũng quyết định cắt phăng mái tóc để lũ đàn ông đỡ vuốt tóc...tóc ngắn xuống tôi nhìn mình trong gương...

Lý: Trời,hợp quá xinh lắm nhé,quả mái mưa đáng yêu phết thế này ối anh chết

-Em mong k ai chết

-Điên làm nghề dịch vụ phải hút đàn ông chứ

Tôi k nói gì nữa khi lý trang điểm cho tôi và xịt nước hoa lên người tôi thật sự thấy bản thân mình thật rẻ tiền...thà như gặp người như Khánh có lẽ tôi sẽ thấy bản thân mình bớt u ám hơn...

Khánh trên xe ngồi hắt xì hơi liên tục...

Lái xe: Cậu Khánh về nhà hay đi đâu ạ...

-Về nhà đi ,nay ai nhắc đến mình hay sao mà hắt xì liên tục vậy nhỉ...

Điện thoại của Khánh reo lên

Huy: Ô mày về rồi à

-Thế k về sao mày gọi dc

-Tao với vợ tao đang ở nhà thằng Phong ăn tối ,mày rảnh k qua đây

-Thôi ăn đi vừa bay về đến nơi mệt lắm

-Thằng chó ví dụ có gái nằm sẵn trên giường xem mày có mệt không?

-Lúc ý khắc khoẻ

Phong bên kia cười rồi tóm lấy máy

Phong: Qua nhà tao đi nay vợ tao làm món cầy hấp ngon phết có mỗi tao vs thằng Huy...vợ tao đi ngủ rồi

-Có vợ hầu tận miệng sướng thế còn gì

-Mày thì k có chắc chẳng qua mày cứ ác cảm vs Hà chứ tao thấy Hà xinh xắn lại ngoan

-Ngoan như vợ cũ của mày đấy,ok rồi tao qua...

Phong cười rồi lặng yên ...

Huy: Hay thôi đi ca vài bài đi

Phong: Cũng được,mang rượu đi nhé

Vân từ trên gác xuống hỏi dồn

Vân: Các anh hát ở quán nào vậy

Phong: 188 vẫn quán cũ

-Sao k hát ở chỗ khác...

Phong: Hát ở ý quen rồi mà có sao đâu,em đi k thằng Khánh nó cũng về rồi

Vân: có chờ em tí e mặc áo,anh Khánh cũng đến quán đó sao anh

Vân mặc vội áo sợ có điều gì k hay...

Phong: Nay vợ mình muốn đi hát chuyện lạ nhỉ

Huy: Đi cho vợ anh đỡ buồn...

Đến quán hát Vân ngó nghiêng cho tới khi thấy Khánh ngồi trong phòng hát đang bóp trán vẻ đau đầu...thấy mọi người hát và nói chuyện vui vẻ Vân đi ra đi vào ngó các cô gái k thấy Hương cô thở phào nhẹ nhõm...người nhân viên vào đưa cho Khánh tập gì đó

Khánh: Của anh à

Nhân viên: Dạ vâng có người gửi xong đi rồi ạ

Khánh mở ra mặt anh ta đổi sắc mặt...anh ta đứng bật dậy

Phong: Đi đâu thế

khánh: Tao đi có vc cứ hát đi r tao quay lại

Vân thấy trên tay Khánh cầm ảnh Hương được người đàn ông sờ vai sờ đùi và lưng...Vân sợ vội nói vào tai Phong...

Phong: Mày đi đâu tao đi vs mày ,Huy đưa vợ về trước đi...

Khánh ra ngoài xuống quầy hỏi lễ tân

Khánh: Có cô gái nào tên “ Đỗ Thu Hương” làm nhân viên ở đây k?

-Có anh ơi lính mới ,em ý đang tiếp khách ở phòng 3 lẻ mấy ý nhưng tầng 3...

Khánh đi lên tầng 3 ...

Phong: Em ra xe ngồi chờ anh

Vân: Anh đừng để anh khánh làm gì nhé

-R yên tâm...

Hương đang ngồi nghe mấy tên cởi trần bụng phệ hát...cô ngồi như kẻ mất hồn ở góc phòng...

Khánh mở cửa ra mọi người nhìn anh ta ...anh ta thấy Hương ...

Phong: Công an đang kiểm tra nên mọi người mặc đồ sang phòng bên nhé ...

Mọi người nháo nhào chạy hết đi còn tôi vẫn ngồi và k dám nhìn Khánh

Khánh: đứng dậy

-Anh sao biết tôi làm ở đây

-Làm ở đây

Khánh ném những tấm ảnh vào mặt Hương

-Anh cho người theo dõi tôi à,tôi nói rồi tôi k thích anh

-tôi mà phải theo dõi cô à

Tên béo phía sau đi vào gọi Hương

Đàn ông: Em ơi sang phòng bên này vs anh đi

Hương đứng dậy đi,Khánh tóm lấy tay

-Buông tôi ra ...

-Cô chấp nhận làm gái còn hơn làm người đàn bà của tôi ?

-Như anh thấy rồi đúng vậy vì thế làm ơn hãy tránh xa tôi ra...

Đàn ông: Này mày làm đéo gì thế

khánh vẫn tóm tay Hương và 1 tay tóm vào hầu người kia rồi bóp mạnh,anh ta dẫy đấm đá

Khánh: Cô suy cho cùng cũng chỉ là 1 con đĩ rẻ tiền uổng công tôi để ý tới cô,cứ thác loạn cứ ngủ với bất kì kẻ nào cô thích trong mắt tôi cô chết rồi...

khánh buông tay tên kia gục xuống sàn nằm thở hổn hển ,anh ta hất mạnh tay Hương văng ra ...rồi bước đi..

Phong vỗ vai Khánh

Phong: Về thôi

Khánh: Biết thế mày gọi k đi

Phong cười xoa dịu an ủi bạn...

Phong: Khánh công tử cũng có ngày cay cú vì gái đấy

Khánh cười nhạt rồi lên xe phóng đi...anh ta về nhà rồi gọi Hà tới

Hà: Em qua liền nha...

Hà vừa tới Khánh lấy sợi dây treo vào cổ cô ta rồi siết...

Hà: Anh đùa gì vậy

-Cô ngu ở chỗ đáng lẽ tôi sẽ k chú ý đến cô ta nữa nhưng lại cứ thích chạm vào thì cô càng làm vậy tôi sẽ càng thích cô ta hơn...

Khánh nói rồi hôn vào má Hà ...Hà rơi nước mắt rồi khi Khánh buông tay Hà quỳ dưới chân Khánh thở hổn hển...

-Ai là vợ anh vậy Khánh,là em mà,là em cơ mà

Khánh lên phòng đóng cửa phòng lại nhớ lại lúc Hương cãi anh ta...anh ta mặt cay cú rồi gọi cho ai đó...Thuỷ bước vào nhà Khánh cứ nghĩ gặp khách sộp khi sếp bảo đến địa chỉ...thấy khánh đang ngồi uống rượu say khướt cô ta cười nhẹ

Khánh: Lại đây

Thuỷ đến gần Thuỷ nở nụ cười rạng rỡ

Khánh: Xinh đấy nhưng thẩm mỹ hơi nhiều ( Thuỷ tắt nụ cười)

Thuỷ: Ý anh là sao ạ

-Nghe nói cô là chủ nợ của Hương

-À vâng anh là

-Tôi muốn mua toàn bộ nhà của cô ta tất cả ,khoản nợ cô nhất định phải ép cô ta trả ngay trong ngày mai ,tất nhiên cô sẽ dc phần hoặc đi tù vì tội lừa đảo,chơi ma tuý và bán dâm...

Thuỷ sợ hãi ...

Hôm sau nghe nói Thuỷ ép trả ngay trong ngày vì chủ nợ đòi...tôi như kẻ bất lực,cả đêm đã k ngủ giờ lại như kẻ mất hồn...Lý đột nhiên nói đưa bạn trai về ở cùng và k muốn tôi ở lại...

Tôi: Mai em đi dc k

-Thôi chị k thích bạn chị đến bh chị giúp mày mấy tháng r còn gì

Tôi thu xếp đồ cho vào balo đeo lên vai ra bến xe buýt ngồi ...ngồi từ sáng đến chiều ...tin Thuỷ nhắn giục trả...mình lấy đâu ra tiền ...tôi bắt xe trở về quê thì thấy bme đang thu dọn đồ

Tôi: bme đi đâu vậy

Mẹ: Tao bán nhà rồi

-Sao lại bán,bán xong bme ở đâu

Bố: Nó ép nợ nên đành bán

Tôi: Sao bố nói nợ 100 mà

Mẹ: Lão ý ngu nói dối vay nhà nó tận 200 triệu lãi mẹ đẻ lãi con giờ sống ở đâu đây đã k có tiền còn lấy thằng ck cờ bạc,chán chả muốn sống nữa...

Tôi nhìn gia đình mà cảm thấy não như k còn thứ gì để suy nghĩ..bán nhà mà vẫn nợ ...chợt dt tôi reo lên

Vân: Chị Vân đây nhớ chị chứ

-Em nhớ

-Đang khóc hay sao vậy

-em chán quá chị ơi...

Tôi kể hết cho Vân nghe...

-em đã để anh ấy điên lên rồi,anh ấy sẽ dồn em đến bước đường cùng

-Anh ấy là ai ạ?là Anh Khánh ạ

-anh ta sao có thể thích em đến mưc nvAy dc

-Đàn ông hay cay cú chỉ có anh ấy mới có thể tháo gỡ cho em nếu k em sẽ như một con rối trong tay anh ấy...

Tôi xin Vân địa chỉ nhà anh ta rồi đeo balo lên vai bắt xe lên thành phố...tới địa chỉ mà tôi còn k dám ấn chuông,nhà quá to...tôi định quay đi thì cửa mở...giúp việc ra mở

Giúp vc: Ông chủ bảo cô vào trong đợi...

-Đây là nhà anh Khánh đúng k ạ

-Dạ phải...

-Vâng cám ơn cô...

Tôi vào bên trong nhà ngồi chờ mãi

Tôi: cô ơi anh ấy có nói bh về k ạ

-Ông chủ đang bơi bên sau nhà mà...cô có cần gặp gấp k tôi đưa cô đi gặp

-dạ cháu có,cháu cần gấp...

Đưa tôi ra phía sau khu bể bơi tôi dòm xuống bể bơi không thấy ai...đột nhiên bàn tay tóm cổ tôi xuống nước...tôi dẫy lên vì sặc nước anh ta nhấc tôi lên bằng 1 tay dưới nước...nước khiến gương mặt anh ta rất trắng...nước chảy xuống đôi môi ...tôi ngại rồi quay đi...Khánh bóp mặt tôi quay lại...

Khánh: Sao cô k dám nhìn vào mặt tôi

-Tôi sợ gì mà k nhìn ( tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta)

Anh đột nhiên hôn chụt lên môi tôi...tôi định vả anh ta giữ tay

-Mới đi tiếp khách có hai hôm đã cắt tóc cô cũng ghê gớm đấy

-anh trả lại cuộc sống êm đềm cho tôi

-êm đềm,vẫn êm đềm đó thôi

Anh ta lên bờ choàng áo rồi ném khăn cho tôi lau đầu...

-Tôi biết anh giúp dc nên tôi muốn nhờ anh

-Thím tiễn khách đi,cho cô ta bộ quần áo tử tế

Tôi: Anh nghe tôi nói k vậy

Khánh: Tôi chỉ nghe người đàn bà của mình nói còn ngoài ta tôi k qtam,chuyện của cô tự cô lo liệu...

Họ đóng cửa đuổi tôi ra bên ngoài...nghĩ vì căn nhà của bố mẹ tôi đứng lỳ ngoài cổng...chị Vân nói rồi mọi chuyện từ anh ta chắc chắn anh ta muốn khống chế mình...

Khánh nhìn trời sắp mưa anh ta đứng tu ly rượu nhìn qua camera thấy Hương vẫn đứng đó...bữa tối một mình Khánh ăn trên chiếc bàn ăn rộng...tiếng sấm to vang trời...khánh nhìn qua camera thấy Hương sợ ngồi sụp xuống ...

Thím: Ông chủ ơi mưa lắm mà sấm chớp,cho cô ấy vào đi ạ...

-Cô ta thích láo và ngang bướng thì cần phải dậy dỗ

-Cô ấy đứng dưới mưa 1 tiếng rồi ạ

Cô giúp việc đi ra mở cổng cho tôi vào...tôi thay quần áo rồi thấy chú mèo tây trắng tinh đang ngồi ở ghế...tôi ra xoa xoa thì mèo vụt chạy...

Thím: Cô lên đi ông chủ đang ở trên phòng...

Tôi gõ cửa bên ngoài

Khánh: Vào đi...

Thấy anh ta đang trao đổi gì bằng tiếng anh qua máy tính...tôi thấy mèo đang nằm trên giường anh ta...tôi chạy tới vồ con mèo thì vập miệng vào thành giường chảy máu...

Tôi: Ánh có bông k tôi bị chảy máu

Khánh thở dài rồi lấy bông trong ngăn kéo lau miệng cho Hương...

Khánh: Cô vập vào đâu đây?

-tôi vồ con mèo nên vập mồm vào thành giường...

-Bị não à mà để chảy cả máu mồm thế này

-Chuyện kia anh giúp tôi nhé

-Đổi lại dc gì

Tôi định cởi áo thì anh ta cắn mạnh vào vai

-A...đau...

-Tôi tự hỏi tôi thiếu điểm gì mà cô k thích

-Thích một người cần thời gian và sự cảm nhận,tôi k phải người thích bừa bãi như anh

-Chúng ta trao đổi ,cô sẽ sống như vợ ck vs tôi 3 tháng sau 3 tháng chúng ta đường ai nấy đi...e sẽ dc 1 khoản đủ để có thể mua căn nhà ở với con gái

-Sao a biết

-Cái gì của em anh cũng biết

Tôi lặng yên khi nghe anh ta nói...Khánh nhấc tôi lên trên đùi anh ta...tôi biết với anh ta chỉ là muốn chiếm lấy và chơi bời...anh ta kéo áo tôi lên rồi cởi bỏ đồ hôn ngực tôi ...tôi mặt cứ lạnh chẳng nói gì

-Nay tôi mệt,mai dc k

-Được...sao thế sao từ lúc tôi nói mặt đần ra thế

-chỉ là cảm thấy k vui...người có tiền hình như muốn gì cũng có thể được còn người như tôi chỉ biết làm theo...

Hương nói rồi quay lưng đi...Khánh chẳng nói gì thêm chỉ nằm cạnh rồi nhìn lưng của Hương ...

Hôm sau tiếng bốp vào mặt ở dưới nhà

Hà: Mày sao mày dám ở đây

-Chị là ai vậy,sao lại đánh người

Thím: Cô hà xin hãy bình tĩnh

Hà: Tao là vợ anh Khánh...

Tôi ngạc nhiên kb anh ta còn ở vs vợ

Tôi: Tôi xin lỗi tôi kb là anh ấy có vợ

Hà: Đừng giả ngu cút...

Tôi vội vã lên sách túi đồ đúng lúc Khánh đang ngáp ngủ đi ra khỏi phòng...thấy tôi đi vội

Khánh: Đi đâu vậy...

Thấy Hà đứng bên dưới Khánh nghĩ ngay đến chuyện k hay...anh ta tóm tay Hương...

Khánh: Đứng đây

Tôi gạt tay

Hương: Anh vẫn đang sống cùng vợ

Khánh: Phải

-Vậy mà anh muốn chúng ta sống như vợ chồng ...anh là thằng khốn nạn...Tôi thà chết cũng k tiếp tục vs anh được ...

Khánh tóm lấy tay tôi đẩy vào phòng rồi khoá lại

Tôi: Thả tôi ra tôi ghét anh...

Khánh: Tao bảo mày k dc đến đây cơ mà

Hà: em đến đưa giấy cho anh kí

-Mày vừa làm gì cô ấy

-em tát cô ta đấy thì sao,em là vợ hợp pháp anh đưa đứa khác về sao e chịu dc

-Mày bớt ảo tưởng đi Hà...thím tiễn khách...

Tôi ngồi ôm con mèo rồi nghĩ đến chuyện đang phá hoại gia đình người khác...Khánh vào phòng đóng sầm cửa ...

Khánh: Lại đây

-Không,tôi phải đi tôi thà làm gái còn hơn

-Mạnh miệng thế...

Khánh đi ra kéo tôi vào tolet xả nước vào đầu tôi

-Bỏ ra tên khốn...loại bệnh hoạn những kẻ lăng nhăng...

Khánh kéo đồ của tôi rồi nhấc bổng tôi lên bệ gương trong nhà vệ sinh...anh ta hùng hục quan hệ với tôi mặc cho tôi khóc lóc...anh ta hôn và tôi cắn,tôi cắn vào môi anh ta đến bật máu...

Khánh: Anh thích thế cứ phát huy nhé

-Đồ khốn nạn,loại bạo dâm khốn nạn...

Anh ta hôn xuống bụng tôi...tôi khóc như đứa trẻ khi nghĩ mình lại dính dáng đến loại đàn ông có vợ...

-Tôi đâu có phá trinh em làm sao mà khóc to thế nhỉ

-Cứ chơi đi,chơi chán đi rồi hãy để tôi đi

-Đi à ,để suy nghĩ...

từ sáng đến tối ...anh ta ngừng rồi lại vần tôi như một cái rẻ...tôi nằm trên giường khóc

Thím: Cô ăn đi nếu k sẽ ốm mất

-Cháu k ăn đâu cháu chỉ muốn đi khỏi đây thôi...cháu sợ hắn lắm...

Sấm chớp bên ngoài cứ nổ ra và tôi biết sẽ khó thoát khỏi hắn một kẻ quan hệ thô bạo bệnh hoạn....

- [ ]
Cháp 9: https://hanhtrinhdelta.edu.vn/tong-thi-phuong-anh-new-truyen-ngan-tho-nhe-chap-9.html

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây