Tống Thị Phương Anh New - Truyện ngắn Thở nhẹ Cháp 3

Tống Thị Phương Anh New - Truyện ngắn Thở nhẹ Cháp 3
Mục lục

Truyện ngắn Chap 3: Thở nhẹ 

Người đàn ông đó thật sự làm tôi ngạc nhiên...tôi rất ít khi tiếp xúc với đàn ông và người đầu tiên của cuộc đời chính là Văn...lần này không phải là chồng cũ nên bản tính nhút nhát hay e sợ của tôi lại phát ra...tôi sợ hãi gạt vội tay của anh ta ra và chạy...anh ta tóm tay kéo mạnh tôi về phía sau...mái tóc dài của tôi bị rối tung ra sau...anh ta lấy tay bịt miệng tôi...

" suỵt...em muốn bao nhiêu tiền anh có thể cho em"

Tôi lắc đầu rồi khóc vì sợ hãi tôi ú ớ thì anh ta bỏ tay khỏi miệng...

"anh gì ơi anh nhầm lẫn rồi tôi chỉ là nhân viên của khách sạn thôi,tôi không phải là...là thứ mà anh nghĩ trong đầu...nên anh có thể để tôi đi không"

"điên mới để em đi,chúng ta đều là những người đã trưởng thành nếu có bên nhau một chút thì cũng đâu có sao"

'có ai không,cứu tôi với"

Tôi hét lên anh ta lấy tay bịt tiếp miệng

'phòng cách âm em hét làm gì cho mất sức"

'tôi có chồng con rồi nên mong an hãy để tôi dc yên"

'chồng con thì sao,anh thích đàn bà từng trải"

Tôi giằng tay ra mà mãi không được,anh ta ghì chặt tay tôi...tôi đến nỗi cảm giác mạch máu ở tay không thể lưu thông...

Anh ta đè lên người tôi rồi hôn tôi thật chặt...tôi cứ vùng vẫy cho tới khi mệt không còn sức...đồ trên người từng thứ bị anh ta lột...nhớ mãi cái mùi rượu nồng nặc của anh ta cùng mùi nước hoa thoang thoảng...anh ta rất mạnh bạo...tôi bật dậy định chạy tiếp thì anh ta bóp cổ tôi ghì xuống giường...

'đêm nay tôi muốn quan hệ hiểu không"

'anh muốn thì liên quan gì tới tôi,chúng ta k quen biết nhau"

'không quen càng tốt chứ sao,ngày mai đường ai nấy đi càng dễ"

Tôi tát vào mặt anh ta thì anh ta cười...mái tóc bóng mượt của hắn rũ mái xuống khi bị tôi tát...tôi bật khóc nhưng anh ta vẫn có ý muốn không buông...

'làm ơn để tôi về"...

Anh ta bế xốc tôi dậy trong khi tôi mặc đồ lót...cầm ly rượu trên bàn anh ta đưa cho tôi

-uống đi

-tôi không uống ( tay gạt đi)

Vừa nói dứt câu anh ta bóp miệng tôi rồi mớm rượu ...một nụ hôn đầy rượu...rượu chảy xuống cổ tôi và len xuống rãnh ngực chảy tới đâu anh ta đều liếm tới đó...tôi phát sợ trước kiểu của người đàn ông này...

-uống hết chai này tôi cho cô về

-tôi k uống dc rượu (tôi ngại quay mặt đi nước mắt vẫn rơi trên má đôi mắt đỏ ngầu)

-đàn bà có tí rượu sẽ khác đấy

anh ta bóp miệng tôi rồi đổ rượu vào miệng tôi sặc sụa...rượu chảy đầy người tôi...tôi lả đi vì mệt cả ngày nay ăn bánh mỳ và mỳ tôm...anh ta bế tôi ra cửa từ tầng 15 nhìn qua ô cửa kính xuống bên dưới mắt tôi bắt đầu mờ đi không còn rõ ánh đèn

-tôi về được chưa?

-ok

anh ta thả tôi xuống ghế sofa nhìn qua ô cửa kính...tôi cố gắng đứng dậy ôm lấy cửa kính tôi úp mặt tựa vào ô cửa cố gắng mở to mắt...

Người đàn ông từ phía sau tụt hết quần áo rồi tiến sát gần Hương...anh ta đặt hai bàn tay mình lên bàn tay Hương (Hương đang tựa tay vào cửa kính )nhẹ nhàng vén tóc Hương ra sau anh ta hôn lên cổ cắn lên tai ròi thì thầm " Em đang phê rượu và em đang phấn khích khi tôi chạm vào em"

-Tôi không có (thở nhẹ mệt mỏi)

Anh ta xoay Hương lại rồi hôn nụ hôn say đắm lên môi Hương mút môi và lưỡi của Hương khiến Hương sặc...trong hơi men Hương vẫn cố kêu " cứu tôi với ai đó làm ơn"

-anh sẽ cứu em (người đàn ông nói rồi cười nhếch mồm)...

Anh ta hôn từ cổ xuống ngực,kéo áo lót xuống rồi mút hai đầu ngực..."em sẽ cảm thấy thích"

'không tôi không thích"

-nói dối

anh ta hôn xuống bụng rồi dần xuống phía dưới khiến tôi phải kêu lên " a"...

Anh ta xoay tôi lại rồi đưa vào và quan hệ một cách thô bạo...rất mạnh và tôi thật sự cảm thấy rất đáng sợ và không có cách nào ngăn được người đàn ông này...

Tôi thở rồi như kiểu lý trí không thể điều khiển nổi cảm xúc...Anh ta vác tôi lên giường rồi đi qua bàn anh ta tu nốt chai rượu...tôi mệt lả đi...chỉ nhớ anh ta hôn tôi khi trên giường anh ta nói gì đó bằng tiếng anh rất nhanh mà tôi thì không hiểu anh ta nói gì...tôi lịm đi...đến khi tôi mở mắt trời đã hửng sáng...anh ta nằm ngủ say bên cạnh...tôi vội vã bật dậy mặc đồ rồi đi lảo đảo...

Hương đi mà vẫn còn hơi men trong người,tóc tai quần áo còn xộc xệch ,cô vừa đi nước mắt cứ rơi như vô hồn ...

Tôi chui vào nhà vệ sinh ở sảnh khách sạn để mặc nốt chiếc áo lót ...nhìn mình trong gương tôi bật khóc...đời đàn bà thật bạc bẽo...

Tiếng khóc trong phòng tolet ...khóc mà còn chẳng dám khóc to...

Sáng hôm sau chị họ của Hương lay người Hương

-Này nay không đi làm à

Thấy người Hương nóng sốt cao...người chị họ sững sờ...

Người đàn ông trong khách sạn mở mắt dậy khi thấy điện thoại reo quá nhiều...anh ta mơ màng tìm điện thoại...ở túi quần dưới đất ...

“ Khánh à hôm qua mày sao thế “

“ Sao gì “

“ Hôm qua con bé mẫu ảnh mới nổi nó chờ mày ở dưới sảnh mà gọi mày mãi không nghe máy,phí cả công tao chuẩn bị cả rượu sắc dục cho mày”

-Rượu sắc dục,mày nói cái quái gì thế

-Thì hôm qua mày về nước mở tiệc tưng bừng em mẫu ảnh chết mê mệt mày mà mày đi cất xe xong mất hút luôn là sao

-Chết cha hôm qua tao say quá chỉ nhớ bảo cô ta chờ dưới sảnh tao đi cất xe,thế xong lấy phòng xong lên thẳng phòng luôn quên cha mất con bé ý ...

-Mày ...bó tay mày

-Hôm qua say quá không nhớ gì luôn...

-Đêm qua ngủ chay à phí cả công của tao nhé thằng chó...

Khánh cười khi thấy bạn cúp máy...anh ta vào phòng tắm rồi chợt nhận ra “ Đêm qua mình có quan hệ mà với ai nhỉ”?

Anh ta xả đầu vào vòi nước nhắm mắt để nhớ lại mà nhớ mỗi đoạn thang máy mở ra thấy cô gái...cô ta gương mặt thế nào nhỉ...

Anh ta tắm xong ra ngoài châm thuốc hút nhìn bãi chiến trường ở giường,rượu đổ khắp phòng...anh ta thở nhẹ rồi thấy cái biển tên kẹp ở áo nhân viên rơi lại trên sàn..” Đỗ Thu Hương”...anh ta cười rồi ném biển hiệu vào sọt rác...” Khó quá bỏ qua”...đó là câu nói trước khi rời căn phòng của người đàn ông lịch lãm tên Khánh...

- [ ]
Xem thêm truyện ngắn thở dài cháp 4 https://hanhtrinhdelta.edu.vn/tong-thi-phuong-anh-new-truyen-ngan-tho-nhe-chap-4.html

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây