Tống Thị Phương Anh New - Truyện Gặp Đúng Người Chap 20 +21

Tống Thị Phương Anh New - Truyện Gặp Đúng Người Chap 20 +21
Mục lục

Tống Thị Phương Anh New - Truyện Gặp Đúng Người Chap 20 + 21

Tình yêu giữa tôi và Hiếu là mối tình đầu của tôi,tình đầu luôn là mối tình mà ai cũng luôn gìn giữ và ghi nhớ...tôi khóc rất nhiều về chuyện giữa chúng tôi thế nhưng khi tôi biết Hiếu ngủ với anh vì nhầm lẫn thì tôi cũng đã suy nghĩ và tự trách mình rằng do tôi mà ra,giá như ngày hôm đó tôi đến sớm hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ không buồn đến như vậy...mọi thứ đảo lộn...

Lâm lặng lẽ bước xuống xe đi thẳng vào trong nhà,tôi đứng lặng yên thở dài nhìn anh ta quay đi cho tới khi lên máy bay Lâm cũng không hề nhìn tôi...

Trang: mày và anh Lâm sao vậy

-không có gì chỉ là chuyện về Hiếu,anh ta định gặp anh Hiếu và tao sợ có điều không hay xảy ra nên tao đã nói vài câu

-nói câu gì

-tao nói tao yêu anh Hiếu có lẽ anh ta giận tao thật rồi

-sao lại nói như vậy dù gì cũng đang là vợ chồng

-nhưng tao không phải ánh và bọn tao sớm muộn cũng đường ai nấy đi và có lẽ không nên nghĩ về anh ta là cách tốt nhất

-này Thảo mày đang thích anh Lâm rồi đấy

-không có tao k thích

-mày tự cảm nhận đi còn tao nghĩ anh Lâm cũng có chút tình cảm với mày...

-tao sợ nếu có tình cảm thì giữa chúng tao luôn là điểm chết,mãi mãi không thể nhìn thấy nhau,người trong lòng của anh ta luôn là người rất sâu nặng tao biết điều đó nên không muốn cuốn lấy mối tình này...

Đến bali người đón ở sân bay thấy mợ hai đứng chờ chồng ở cổng,Quân đang nói chuyện với Trang thì thấy vợ nên anh ta ngừng cười và tách dần ra xa

quân: em đi cùng Thảo nhé,bye em

Trang thấy vợ quân ôm anh ta rồi họ lên xe,đột nhiên thấy Trang lặng người

tôi: này có đi không,ngơ ngác vậy

-uk đi thôi

-cố lên nào,chúng ta chơi thôi

Lâm đi sau thấy Thảo quàng cổ Trang đi cười nói vui vẻ,anh ta lầm bầm

lâm: " cô ta trêu tức mình mà vẫn cười nói vui vẻ được chỉ muốn đấm cho trận"

Trà:" cậu ba mà cũng biết giận à"

-cô ta sinh ra để chọc tức tao

Thảo ngồi trên xe Lâm lên xe đóng rầm cửa khiến Thảo ngại vội quay đi...

Tới căn biệt thự sát biển Trịnh sâm ra quàng vai hai người em

sâm: hai đứa mày đến muộn anh phạt

quân: đùa anh bố sai em đi công việc nên em mới đến muộn chứ

lâm: em đi đón vợ em mà

sâm: anh không biết vào uống đi

quân: mẹ đâu anh

sâm: kêu đau đầu đang đi dạo biển với dì rồi

lâm: cả dì cũng qua đây à

sâm: uk dì đang bảo con dì sắp cưới nên đang bàn vs mẹ.qua phòng anh ngồi đi,mợ ba cũng sang nhé

tôi: dạ thôi e về cất đồ

sâm: cô bé này là ai nhỉ

trang: em là bạn của ánh ạ

sâm: à ra vậy,vậy e cứ chơi vui vẻ nhé

mợ cả từ xa đứng nhìn thây sâm cười nói vs Trang liền thay đổi thái độ quay đi...

Mợ cả: anh tại sao không cười với em như những cô gái khác vậy (đỏ đôi mắt)...

Đồ bơi mà trà chuẩn bị cho chúng tôi đều rất hở,Trang tự tin mặc đồ bơi hơn tôi

Trang: sao mày cứ rúm vào thế hở mấy đâu

-như mặc đồ lót thế này còn gì,thôi tao k mặc đâu

-hâm đi nào ra biển phải vậy chứ đi

Trang kéo tay tôi và hai chúng tôi lao ra biển...

Mợ hai ngồi với mẹ chồng lầm bầm " vô duyên hết sức"

phu nhân: con nói ai vậy

-con đang nói mợ ba đó mẹ nhìn kìa

-mẹ thấy có gì vô duyên đâu,người nó đẹp thế kia nó mặc đồ bơi có gì mà con phải gay gắt

-ơ kìa mẹ chẳng phải mẹ bảo chúng con ăn mặc phải chú ý để tránh không xấu hổ cho chồng hay sao ạ

-đây là bãi biển ,là bali không phải việt nam nên mẹ thấy con không nên chú ý quá nhiều đến chuyện mợ ba mặc gì,bạn của mợ ba mặc cũng đẹp,nói chung là hai đứa nó mặc bikini rất đẹp

Mợ hai tức tối cứ bấm đầu ngón tay..

Quân và lâm ngồi ở hiên ban công phòng sâm họ nhìn thấy hai cô gái đang trêu nhau dưới bãi biển

Lâm: bắng nha bắng nhắng ăn vs chả mặc

quân: đẹp mà ( nhìn Trang)

lâm: anh đang nhìn vợ em đấy à ( Lâm ra bịt mắt Quân tóm tay cười)

quân: cái thằng anh nhìn vợ mày đâu mà

sâm rót rượu cho cả hai rồi mợ cả mang đồ ra cho hai bọn họ nhắm rượu...

sâm: sao em không ra đó chơi vs các em ý cho vui,ở trong phòng nhiều bí bách...

mợ cả: em thấy không được khỏe em đi nghỉ trước đây mn ngồi vui vẻ nhé

Lâm: chị không khỏe ở đâu có cần đi khám không

quân dẫm vào chân Lâm ý không được hỏi han quá

mợ cả: chị ổn k sao

sâm: kệ đi anh em mình uống thôi...

Tại nhà họ Ngô..

ánh: bố con sẽ không tự sát nữa đâu,chỉ cần bố thả con ra thôi

-thả mày ra để mày đi tìm thằng ca sỹ đó à,tao nói cho mày biết nếu sau lần này mày k thay đổi thì tao cho thằng đó hết đời hiểu chưa

-bố đừng làm thế ,con yêu anh Hiếu mà bố

-tình yêu của mày không cân xứng,mày đường đường là con tao mà lại đi yêu thằng ca sỹ mới nổi,còn định sinh con đẻ cái cho nó trong khi nó k muốn cưới mày...tao cần biết lý do gì mà vì cái thằng không muốn cưới mày mà chết đi sống lại

-anh ấy yêu người khác

-thế mà mày còn cứ lao vào,mày có hâm không hả con

-bố biết đó là ai không

-ai?

-là con bé thảo mà bố nhờ thay thế con,con bé đó nó cướp đi tất cả của con

-cái gì ,thật là ngang trái,dù sao thì mày cũng phải cố khỏe mạnh để vào họ Trịnh ...

-con vào đó rồi thì nó và anh Hiếu sẽ đến vs nhau con k chấp nhận

-bố sẽ giải quyết nó dù sao thì nếu để nó sống mọi chuyện sẽ bại lộ

-ý bố là (ôm miệng)

Tối đến phu nhân trong bữa cơm nói vs ba cậu con trai

phu nhân: mẹ muốn các con sau chuyến đi này về có thể báo cho me một tin vui,không lẽ ba thằng con trai mà k ai làm vợ có thai được à...

sâm: con k hứa trước được

-con là anh cả cưới sớm nhất mà mãi không có,con nên xem lại bản thân

sâm: con về phòng nghỉ đây

phu nhân: đấy cứ nói là trốn tránh,còn con thì sao quân,con có thể lấy vợ thì cũng có thể sinh con chứ

Quân: con đang cố gắng

phu nhân nhìn sang Lâm thấy say khướt ra bà thở dài

lâm: sao mẹ k dặn gì con

-con say thế kia dặn cũng bằng thừa

-sao nay mẹ lại bắt các con dâu ăn tại phòng vậy

-mẹ hầm canh cho cno ăn xong thì cno chỉ dc nằm chờ các con về thôi...đi lại hỏng việc nên cứ ở yên phòng là dc

lâm: mẹ lắm chuyện lắm...

Tôi đưa Trang về phòng rồi quay lại phòng ăn gì đó như phu nhân dặn ...đi qua bãi cỏ thấy bóng người đang kêu nhẹ trên ban công,tôi ngẩng lên nhìn thấy bóng của hai người đang quan hệ sau tấm rèm,tôi cúi đầu đi luôn ...đấy phải là phòng mợ cả mà...đi thẳng về phòng tôi thấy bát canh để sẵn trên bàn

liên: phu nhân dặn dò cô uống cho cẩn thận k dc để rớt ra ngoài là điểm gở...

-vâng...

tôi tu hết thì đúng lúc thấy Lâm mở cửa phòng vào...

tôi: anh say đấy à

-nhìn thì biết

-nồng nặc mùi rượu rồi,tối nay tôi sang phòng trang ngủ cũng được...

Lâm vặn chốt cửa

-cô để tôi ngủ một mình à

anh ta tiến gần tôi hôn hít ở môi rồi xuống cổ...

-anh say rồi lúc khác nói chuyện

-còn lâu mới say (anh ta bóp ngực tôi) mặc đồ bơi cho tôi xem

-làm gì anh lại dở trò bệnh hoạn đấy

-cô mặc cho lũ đàn ông bãi biển xem còn không muốn chồng mình xem là cớ làm sao

-chẳng sao mà làm gì có ai nhìn

-thế lột hết đồ ra để tôi ngắm cũng được

-bệnh...tôi k nói chuyện vs anh nữa

tôi đi ra cửa anh ta bóp cổ tôi

-tôi nói cho em biết nếu tôi phát hiện em có qua lại với người yêu cũ tôi nhất định sẽ đánh chết nó và sẽ đánh cả em..

mắt anh ta trợn lên làm tôi sợ,tôi chảy nước mắt

Lâm : " ai làm gì mà khóc"

-k lẽ anh bóp cổ tôi mà tôi vẫn phải mỉm cười à

Lâm bế tôi lên giường tôi dẫy lên " không được nhỡ may có thai thì sao"

-em không có dược đâu

-sao mà biết được ,hay anh bị (ý vô sinh)

-suy nghĩ vớ vẩn...

Lâm lột hết đồ của tôi ,tôi biết có chống đối cũng vô ích nhưng nếu cứ lấn sâu tôi sợ sẽ k chia tay được người đàn ông này...Lâm hôn tôi và tôi nằm im nhắm mắt...anh ta khiến tôi thở mạnh,khiến tôi không kiềm chế được cảm xúc phải kêu lên

Lâm: ngủ vs anh có thích không

-không...a đau...

tại của phòng của Trang ,Quân ngồi bên ngoài cửa nghe Trang bật míc hát bên trong phòng...anh ta cười rồi lặng yên khi trang hát đến đoạn " mỗi người mỗi số phận không ai giống ai,nhưng tình yêu chỉ một kết thúc giống nhau"

Quân: anh mệt mỏi...

Sáng hôm sau tôi dậy mặc vội quần áo...

Lâm: đi đâu mà vội vậy

-mẹ anh dặn sáng sớm nay đến phòng mẹ mà em quên

-kệ đi,nằm ngủ tiếp đi

-không được,em đi đây

Lâm với tay rồi hôn tôi che miệng

lâm: gì thế lại chống đối à

-không mà em chưa đánh răng...

lâm đẩy tôi ra

-vậy thì phắn đi...

tôi cười rồi chạy đi...tiếng khóc khi tôi đi qua hành lang phòng của mợ hai

mợ hai: " anh đi cả đêm mới về thì sao em có thai được"

quân: " anh say quá nên ngủ dưới sảnh ,a đi ngủ tiếp đây"

-anh nói thế mà nghe được à

đi qua bãi biển tôi thấy mợ cả đang đi ra biển,sóng đang đánh rất to...tôi gọi

Tôi: mợ cả vào bờ đi sóng to lắm...

Mợ cả nhớ lại chuyện đêm qua sau khi quan hệ Sâm đứng dậy kéo quần

mợ cả: anh đi đâu vậy?

-anh xong nhiệm vụ rồi,mai em còn có cái mà báo cáo vs mẹ anh còn gì

-anh nghĩ em chỉ vì chuyện đó thôi à,anh k muốn chúng ta có con hay sao

-anh chỉ muốn có con vs người anh yêu

Trở lại hiện tại,mợ cả khóc lớn khi nghĩ đến câu nói hôm qua...cô ấy càng lúc càng tiến xa bờ biển...

tôi thấy có vẻ không ổn liền chạy ra chỗ mợ cả vừa chạy vừa gọi...

Lâm đứng trên hành lang hút thuốc,anh ta thấy Thảo và Thùy (mợ cả) đang nói gì đó...

Tôi tóm tay mợ cả

Tôi: sao chị lại cứ đi ra xa vậy

-chị muốn chết mợ ba à

-chị hâm à chuyện đâu còn có đó mà nói cho em biết tại sao đi nhưng vào bờ rồi nói dc k

-không em cứ bỏ tay ra đi chị chỉ muốn chết thôi

tôi cứ giữ tay mợ cả cho đến khi cơn sóng to đến cuốn chúng tôi ra xa

mợ cả vùng vẫy

tôi: cố bơi đi chị cố lên

mợ cả: chị bị chuột rút

Lâm thấy từ xa vôi vã nhẩy từ ban công xuống...chạy thẳng ra bãi biển...

Sâm đang ngồi hút thuốc cũng thấy liền chạy vội vã khi có người hô " có người bị đuối nước"

Lâm chạy tới nơi anh ta bơi vội vã tới chỗ mợ cả rồi ôm thuỳ lên bờ...Thuỳ chỉ ra ngoài kia

Thuỳ: Mợ ba...còn mợ ba...

Thấy Sâm lao xuống biển bơi ra chỗ Thảo...

Sâm: Bám vào anh ...

Thảo đẩy mợ cả lại nên bị cuốn ra xa...tôi nhìn rõ anh ta lao tới cứu ai trước và anh ta dường như k thấy tôi tồn tại...khi lên tới bờ tôi lặng yên

Thuỳ: Em có sao không chị xin lỗi...

Lâm: Có sao không

Tôi chẳng nói gì đứng dậy đi lảo đảo về phía trước...

Lâm: Để anh cõng em về

Tôi gạt tay

Tôi: Anh k thấy tôi à

-Anh có anh định sẽ quay lại nhưng anh sâm lao ra mà Thuỳ thì đang mất bình tĩnh...

-Hoá ra bên nhau lâu ngày thành thói quen nhưng tôi không ngờ tin nhau chỉ là phút giây thăng hoa vụt qua...đừng nói chuyện vs tôi cũng đừng hỏi tôi có sao không giữa chúng ta cứ lấy cái mốc hôm nay mà chia tay...

Thảo quay đi một mình còn Lâm nhắm mắt thở dài...
Cháp 22 https://hanhtrinhdelta.edu.vn/tong-thi-phuong-anh-new-truyen-gap-dung-nguoi-chap-22.html

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây