Tống Thị Phương Anh New - Người Anh Cưới Cháp 22

Chap 22: Người Anh Cưới 🍃🍃🍃
Mục lục

Tống Thị Phương Anh New - Người Anh Cưới Cháp 22

Trên đời có những thứ tình yêu dù có cố xoá nhoà hay huỷ đi mọi điều thì cũng sẽ có ngày kí ức vẫn sẽ dần dần quay lại...

Akira lặng yên khi thấy Quyên khóc lăn lộn trên nền cỏ xanh dưới những cánh hoa giấy trắng...

Bin: Mẹ ơi mẹ sao vậy,mẹ đau rồi ( Bin khóc)

Ánh mắt của Chin nhìn tới chỗ Quyên...anh ta bước tới dưới những cánh hoa giấy trắng đưa bàn tay ra trước mặt Quyên

Chin: Đứng lên đi đừng làm ta xấu hổ

Quyên ngẩng mặt lên với đôi mắt đỏ ngầu

Quyên: Tôi...tôi cảm thấy rấT đau lòng

-Tại sao?

-Tôi cũng không biết rằng tại sao chỉ biết hoa giấy trắng ,cây hoa giấy trắng này làm tôi rất đau lòng...

Chin: Akira đưa cô ta vào trong trước đi...

Chin đứng nhìn cây hoa giấy trắng lặng yên...chiko đi tới nói từ sau lưng

Chiko: Nhớ lúc nhỏ chúng ta hay tới chỗ này chơi ngày đó ...

Chin: Ngày đó chúng ta không còn nhỏ nữa

Chiko: Vậy anh vẫn nhớ về chuyện ngày đó chứ,cái cây này là cây hoa giấy mà mẹ anh tự tay trồng...

-Vậy à,anh lại chẳng nhớ gì vì đầu anh chỉ nhớ những thứ đáng nhớ mà thôi...

Chin quay đi khuất,Chiko cười như kẻ điên phía sau Chin...

Chiko: Thứ đáng nhớ sao,em đang tự hỏi thứ đáng để anh trai cao quý đáng nhớ là thứ gì?...

Bố của Chin và Chiko đứng trên lầu cao chứng kiến mọi chuyện

Thư kí: Tại sao kí ức tuổi 20 của cậu Chin lại bị mất đi vậy ạ

Bố Chin: Đến tao cũng chẳng thể biết cái đó chỉ có bố của tao biết chỉ có ông ấy mới biết tại sao thằng bé bị mất đi kí ức ...

Ông nội của Chin tới bàn ăn ...ông cười vui vẻ trên tay bế Bin

Ông: Hôm nay phải nói là đã lâu lắm rồi cả nhà ta mới có ngày đoàn tụ thế này,tôi rất vui ,vui hơn nữa là có chắt,thật sự quá vui...( ôm mặt khóc lóc)

Bố chin: Thôi bố có để cho mọi người ăn không?

Mẹ chiko: Bố đang vui ,một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ đó ạ...

-phải đấy cái thằng...cứ để tao cười tí xem nào,à vợ Chiko năm nay cố gắng sinh cho dòng tộc yakuza ta một đứa chắt nữa nhé

Vợ chiko: Dạ vâng cháu đang cố gắng ( nhìn sang Chiko nhưng Chiko đang nhìn Quyên)...

Ông: Chin này bên phía Bắc đang loạn cháu có thể thay ông dẹp loạn khu phía bắc không?

-Cháu không có ý định tham gia vào công việc của bang phái

Mẹ chiko: Vậy để cho Chiko đi làm ạ

Ông: Tôi đang nói chị đừng có ngắt lời tôi...Ông cần cháu đi lần này,bang chủ phía bắc là kẻ xảo quyệt và ông cần cháu giúp ông

Mọi người lặng yên khi nghe ông nói như cầu xin Chin...

Chin: Nếu đã vậy cháu sẽ giúp ông lần này và chỉ duy nhất lần này

Ông: Cám ơn cháu,nào vợ Chin cũng ăn đi nào...thoải mái lên cháu

Tôi cứ thấy lòng không yên khi ở nơi này...

Về tới biệt thự gỗ Akira vẫn đứng cạnh rót rượu cho Chin

Akira: Hôm nay ngài có vẻ nhiều tâm sự có điều gì tôi có thể chia sẻ không?

-Không ,về nghỉ sớm đi sáng mai tới khu phía bắc

-Bang chủ phía Bắc là kẻ nham hiểm hắn định tạo phản nên sẽ rất mạnh động ngài k nên coi thường hắn ( Thấy Chin lặng yên Akira cúi chào rồi quay đi)

Chin mở tầng hầm đi xuống dưới hầm ,cô gái mặc chiếc váy ngủ mỏng tang màu đỏ nằm sẵn trên giường...

Cô gái: Nay ngài có vẻ k vui

-Ta thấy có rất nhiều thứ khó hiểu từ khi cô gái đó xuất hiện

-Cô gái ? Vợ của ngài

-K hẳn là vợ

-Ngài lấy người ta rồi thì người đó là vợ

-Người ta cưới đến chính ta còn chẳng hiểu tại sao lại lấy cô ta

-cái gì cũng có nguyên nhân của nó sẽ có ngày ngài hiểu ra

-Kí ức tuổi 20 rốt cuộc tại sao ta lại chẳng nhớ gì

Cô gái thay đổi sắc mặt lặng yên cúi đầu...

Bin mở mắt khi thấy Quyên mê sảng

Quyên: Đừng...mẹ ơi con xin lỗi mẹ...

Bin: Mẹ ơi Bin đây mà,mẹ đau ạ

Bin thấy tay Quyên nóng,thằng bé vội vã chạy tới phòng Chin và gõ cửa

Bin: Bố ơi...bố ơi mẹ ốm rồi

Chin vừa mở cửa Bin nắm tay ...

Bin: Bố ơi mẹ đau...mẹ nóng lắm

Bàn tay bé nhỏ của thằng bé lo lắng vội vã...

Chin: Đi chậm thôi

Bin khóc lớn: Mẹ khóc nữa

Chin đi tới phòng sờ lên trán Quyên

Chin gọi người

Chin: Đưa thằng bé đi ngủ đi

Bin: Mẹ đau lắm ạ

-Về ngủ sáng mai sẽ thấy mẹ khoẻ

-Bố hứa nhé

Chin lặng người khi thấy thằng bé biết quan tâm Quyên đến vậy ,anh ta lấy khăn vò nước ấm đắp lên trán Quyên...

Quyên tóm lấy tay chin

Quyên: Đừng...đừng đánh con...mẹ ơi con sai rồi xin mẹ đừng đánh con nữa ...

Chin thở dài rồi vỗ vỗ thấy Quyên ngủ yên...

Chin: Ngủ đi nơi này ngoài tôi ra không ai có thể chạm vào cô cả...

Cứ vậy quyên nắm chặt tay Chin đến khi bình minh...

Akira choàng áo cho Chin để cpi đi phía bắc

Akira: Ngài đêm qua ngủ ngon chứ ạ

-Ta ngủ ngon,đi thôi...

Hariko đưa cháo cho tôi

Tôi: Anh ta ở đây cả đêm sao

-Đúng vậy sáng thấy cô giúp việc bảo vậy

-Sao tôi k biết gì nhỉ

-Cô sốt cao hôn mê thì ls biết được,sáng sớm anh ấy đã cho người gọi tôi để sang đây chú ý đến cô rồi...

-Vậy sao,vậy gửi lời cám ơn tới anh ta hộ tôi

-Có điện thoại sao cô k tự mình nói cám ơn tôi nghĩ sẽ ổn hơn...

-Vậy để tôi gọi cho anh ta...

Trên xe tới miền Bắc Chin ngủ gật gù trên xe,lần đầu tiên Akira và thuộc hạ thấy Chin ngủ gật...họ tỏ vẻ ái ngại...

Tại nhà mẹ Quyên bà ta gọi “ Con ơi mẹ ốm lắm con về thăm mẹ nhé”

Tôi nghe thấy mẹ nói vậy liền vội vã đi về

Hariko: Cô bảo anh ấy chưa

-Tôi sẽ bảo sau giờ chắc mẹ tôi ốm thật,cô chăm Bin hộ tôi...tôi về xem mẹ tn

-Uk vậy đi đi Bin tôi lo được

Tôi mở cửa về nhà thấy mẹ đang ngồi hút thuốc ở trên ghế

Mẹ: Về rồi à

-vâng con định tính sắp xếp ổn thoả chỗ làm xong sẽ về nói vs mẹ

-Mẹ bị lừa ,thằng bồ nó lừa mẹ một cú đau quá...

-Vậy giờ phải thế nào ạ

-Mẹ sẽ tự vẫn còn ít vàng mẹ để trong hộp con cầm đi còn nuôi con

-Mẹ điên rồi sao phải chết,mẹ đừng nói linh tinh...

-Dây vào bọn xã hội đen chỉ có chết con ạ,hắn đánh bạc rồi nói là thắng bảo mẹ đi vay lãi cho hắn thêm để dồn tiền đánh quả to thế mà...

-mẹ bao nhiêu tuổi rồi sao để còn bị lừa như vậy chứ???

Điện thoại của mẹ reo lên tôi thấy tên của bố

-Mẹ còn liên lạc vs ông ta à

-Kệ đi sắp chết nên gọi đấy ( bà ta chợt nói hớ)

-Sao lại chết hả mẹ

-Kệ đi

-Con hỏi mẹ đấy dù sao cũng là bố của con mà

-Bố gì loại nó

-Mẹ nói đi ông ấy bị sao

-Tao mới bị sao đây này còn ở đấy lo cho thiên hạ

-Ông ấy dù có tn cũng vẫn là người sinh ra con

-Nó có phải bố mày đâu mà sinh ra mày

Tôi thấy mẹ ấp úng

-Mẹ nói vz là sao

-Tao tức tao nói vz đấy quên đi

-K đúng mẹ k bh nói như vậy nghiêm túc đến thế cả

-Về đi...

Tiếng gõ cửa ầm ầm “ Mở cửa đi đến kì đóng lãi rồi”

Mẹ vội vã ra mở cửa

Mẹ” Các anh để tôi hai hnua đủ tiền dc k”

-K dc ,ở đây k dc phép hẹn

-nhà tôi ngoài đứa con gái thì chẳng có gì đáng giá cả...

-Thế thì ngon rồi gán đứa con gái đi là được,làm 1 năm là hết nợ lại có thêm ít tiền đánh bạc mà gỡ biết đâu lại có tiền...

-Vậy cũng được à nhưng mà...Quyên này đến đây làm trả nợ cho mẹ nhé...

-Mẹ...cuộc đời mẹ làm gái là sai lầm vì vậy nên mẹ bán con,mẹ muốn đời con đi theo mẹ phải không

-Mày dù gì cũng có con cũng có 1 đời chồng rồi ,mẹ không bán mày mà mẹ gán nợ ,làm cho nhà chứa đó 1 năm là hết nợ nếu không lãi mẹ đẻ lãi con chúng nó tìm mẹ siết nợ...con tha thứ cho mẹ

Đàn ông: Đi...nhanh lên

Mẹ: Hay các anh cho tôi thư thư chứ con gái tôi nó k làm được đâu

-Không làm được thì kệ cha mẹ con mày bọn tao không quan tâm,đi...

Họ vừa động vào tôi thì tôi bẻ tay hắn vật hắn ngã xuống lấy tay bóp hầu hắn...

Mẹ: Ôi trời

Một tên từ sau lao vào tóm tóc tôi kéo đi...

tên B: Con đĩ này thích chống đối à...làm đĩ như con mẹ mày là sướng chứ khổ cái nỗi gì...vừa dc sướng vừa được tiền cầm về...

Tôi: Buông tao ra mấy thằng chó...

-Nể tình cô em xinh xắn k anh lại cho đi mấy cái răng ý...

Chúng lôi tôi lên xe ,trên xe có hai người đàn bà chờ sẵn chúng vả liên tiếp vào mặt tôi...

Akira người thân cận nhất của Chin đến gõ cửa nhà Quyên

Akira: Có ai ở nhà không nhỉ?

Mẹ Quyên ra mở cửa đon đả

Mẹ Quyên: Anh đây tìm ai

Akira: Tôi đến đón tiểu thư Quyên về biệt phủ dự sinh nhật ngài Chin ...

-Tôi chả hiểu các anh là ai nhưng nó đi vắng r

-Cô ấy đi đâu

Mẹ Quyên khóc nức nở

Mẹ Q: Nó bị họ ép đi vào nhà chứa làm gái bán dâm rồi...ai cứu con tôi với...tôi sai rồi

Akira: Cái gì...ối dời...nhà chứa...ôi cha mẹ thánh thần thiên địa ơi người đàn bà của ngài Chin bị....

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây