Tống Thị Phương Anh New - Người Anh Cưới Cháp 20 Cháp 21

Tống Thị Phương Anh New - Người Anh Cưới Cháp 20 Cháp 21
Mục lục
Tay Chin rút điện thoại ra đoạn ghi lại hình ảnh mà Chinsu dùng điện thoại tự quay hình ảnh Quyên mặc váy cô dâu...Chinsu đứng quan sát Quyên một cách lặng thầm...rồi bất chợt Chinsu nói vào máy “ Mày có thấy cô ấy đẹp không Chin,cô ấy là cô gái đẹp nhất trong đời tao”...

Tống Thị Phương Anh New - Người Anh Cưới Cháp 20 Cháp 21

Chin nắm chặt điện thoại dưới trời tuyết rồi quay lên xe

Akira chạy như kẻ điên đến

Akira: Tôi bây giờ mới định vị được ngài Chin...

Thấy Chin như kẻ mất hồn bên trong xe

Akira: Ngài Chin ...ngài sao vậy ?

-Hắn yêu con bé đó rồi ,hắn chắc chắn rất yêu con bé đó

-Ý ngài nói là ngài Chinsu thích cô Quyên nhưng tại sao?

-Ta phải giữ cô ta ở lại bên mình để tìm câu trả lời ,ta chăc chắn phải giết chết nó ...

Tôi trong bộ váy cô dâu chạy dưới trời tuyết ra đến đường cái thì bị chặn lại ...vài người phụ nữ áo đen cúi chào

Áo đen: “ Phu nhân chúng ta phải quay về làm lễ cưới rồi”...

-Tôi k muốn về

-Cậu Bin đang chờ cô đấy ( nói ý nhắc khéo)

-Bin...

Tôi nghĩ tới thằng bé rồi lặng lẽ lên xe...cái cảnh ảm đạm của con đường dẫn vào ngôi mộ khiến lòng tôi nặng trĩu...

Cánh cổng mở ra tôi bước vào bên trong ,tiếng vỗ tay ,tiếng cười nói của mọi quan khách ,bảo vệ nghiêm ngặt từ trong ngoài đường lớn...tôi từng có một người đàn ông đi qua cuộc đời ,k có hoa,k có váy cô dâu ,không có lễ cưới và một nỗi đau cả về thể xác lẫn tâm hồn từ khi còn là một cô sinh viên nhỏ bé...vậy mà giờ đây tôi đang đứng ở nơi này với một lễ cưới long trọng ,đầy hoa cùng vô vàn lời chúc phúc thế nhưng người đàn ông lịch lãm trong bộ vest đỏ đó chắc chắn không tự dưng mà cưới tôi,không tình yêu,không ràng buộc vậy nên dù cho có hoa hay có váy cô dâu thì người anh ta mong muốn cưới chắc chắn không phải tôi...

Ông nội của Chin đưa tay cho tôi

Ông: Quàng tay ta cháu dâu ,ta sẽ đưa cháu đến bên cháu trai của ta...quá đẹp trai đúng không ( ông nội cười như được mùa)

Còn Chin...anh ta mặt lạnh tanh đứng lặng lẽ trên bục...

Người dẫn: Ngài Chin của chúng ta đã quyết định kết hôn với cô Quyên ở tuổi 36

Ông nội: Sao cứ phải nói tuổi của nó làm cái gì nhỉ bỏ qua đi

Người dẫn: À vâng ...tôi sửa sai ngay ạ...ngài Chin xin hãy đưa tay ra đón lấy tay cô dâu

Chin đưa tay ra phía trước ánh mắt anh ta khiến tôi sợ

Ông nội: Cháu dâu làm gì vậy mau nắm lấy tay cháu ta đi...

Tôi đặt lên tay anh ta...cũng là nắm tay nhưng Chinsu nhẹ nhàng còn anh ta tôi cảm giác khô khan và lạnh nhạt...

Người dẫn: Dạ vâng râu tôm nấu với ruột bầu chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon ...dạ vâng con kiến mà leo cành đa leo phải cành cụt leo ra leo vào và con kiến mà leo cành đào thì lại leo vào cành cụt lại leo vào leo ra

Ông nội: Này câu này móc ở đâu ra đấy,ta chả hiểu gì

-Dạ là câu hay nói ở quê cô dâu ạ xong mới đến câu ở quê mình

-À ra vậy ,ha ha đúng là người của tộc yakuza dẫn chương trình hay xì khói

Bố chin: Bố nói nhiều nhất đấy

-Tao nói dc câu nào ( hai bố con tranh cãi)...

Người dẫn: ngày kết hôn là ngày giữa cô dâu và chú rể sau nhiều lần tìm hiểu ngài Chin của chúng ta đã phải lòng cô Quyên đây...và dù sung sướng hay khổ đau hai người vẫn bên nhau chứ ( đang trao nhẫn)...

Chin: Nếu khổ vẫn ở cạnh nhau tình yêu tốt chẳng như vậy đâu?

Chin đeo nhẫn lên tay tôi,tôi nhìn anh ta,lời nói này thật sự khiến tôi suy nghĩ...

Người dẫn: Cô dâu xin hãy đeo cho chú rể ạ

Tôi đeo lên tay Chin,anh ta rụt tay lại khi tôi vừa đeo...

Chiko đứng từ xa nắm chặt tay...mẹ anh ta nắm tay con trai

Mẹ chiko: Đàn bà còn rất nhiều nhưng sự nghiệp chỉ có một,con hãy nên nhớ điều này...Con bé đó sẽ k sống được quá 5p nữa đâu

-Mẹ đã làm gì cô ấy vậy ,mẹ nói đi...

-Bó hoa cưới đó ...

-Không thể ( định chạy đi giật hoa cưới mẹ anh ta giữ tay lại)

-Mẹ tuyệt đối k để con mắc sai lầm,chỉ cần con di chuyển chỗ mẹ sẽ tự sát ngay tại đây...nó đã hít từ khi ở trong phòng chờ giờ cũng đến lúc phát huy tác dụng rồi ( cười nhẹ)

Người dẫn: Xin mời cô dâu chú rể bước lên phía trước để uống rượu chúc phúc ...

Chin bước lên trước còn tôi thấy cổ họng nóng lên ,tay chân bủn rủn lại,bàn tay như bị kiến cắn nhưng tôi cố chịu...không cho phép bản thân gục ngã tại nơi này ...

Người dẫn: Cô dâu xin mời bước lên

Tôi cố nhấc chân lên di chuyển lảo đảo...hơi thở yếu dần đi...

Người dẫn : Xin hãy cầm ly rựou lên gửi lời cám ơn quan khách...

Chin thấy Quyên có vẻ chậm chạp gương mặt biến sắc...

Chin dơ ly rượu lên rồi nói nhỏ với người dẫn” kết thúc nhanh đi”

Tôi vẫn cầm ly rượu nâng lên cúi đầu...vừa cúi đầu thì máu từ mũi chảy xuống sàn...tôi tóm lấy tay Chin

Tôi: Tôi hình như có vấn đề rồi...

Chin nhìn thấy máu chảy xuống bó hoa trên tay ướt cánh hoa hồng trắng ...Anh ta quay người lấy khăn ở túi áo lau máu mũi cho Quyên một cách che chắn khéo léo rồi bế Quyên lên

Chin: Ông hãy tiếp khách cho cháu

Ông: à ờ...ôi cái thằng chưa gì mà đã thế đúng cháu ta có khác ha ha ha

Bố Chin: Nó giống con

-Thì sao

-Con giống bố

-Thì làm sao

-Đều máu gái chứ sao

-Con cái mất dậy mày ăn nói thế với bố mày mà dc à ( lại tranh cãi)...

Chin bế Quyên về thẳng phòng của mình

Akira: Cô ấy sao vậy

Hariko: Trúng độc rồi

Chin quẹt máu trên mũi Quyên rồi ngửi

Chin: Độc hương xà

Hariko: Vậy chị ấy có qua khỏi không ạ

Chin: Giờ trông vào số phận thôi,akira mau ra sau vườn của ta hái những lá này hấp cách thuỷ 10p sau đó mang đến đây...

Akira: Vâng ạ

Chin: Hariko mau lấy cho anh con dao hơ lửa sát khuẩn cho anh

-Vâng

Cầm trên tay con dao Chin phân vân

Hariko: sao vậy anh

-Em đứng bên ngoài bao giờ anh gọi hãy vào

-Vâng...

Chin cắt cổ tay anh ta lấy máu của anh ta hoà vớt bát thuốc trên bàn...sau đó anh ta kéo áo Quyên xuống toàn bộ phần ngực lộ ra...Chin lấy con dao cứa ở mép trái gần tim rồi máu chảy ra toàn màu đen anh ta lấy miệng mút hết ra ...

Hariko bên ngoài buồn bã

Hariko: ở bên anh ấy chị ấy liệu có thể sống quá 3 tháng

Akira: Hơn chứ cô ấy khác những cô gái khác...là người khiến ngài Chinsu xuất hiện,khiến ngài Chin lo lắng ,lần đầu tôi thấy ngài Chin có vẻ mặt lo lắng đến như vậy

-Anh sai rồi anh ấy chỉ đang tìm hiểu xem tại sao chinsu lại yêu cô gái ấy mà thôi

-Nếu như...ngài Chin cũng...

-Không thể ...anh đừng nói chuyện hoang đường...

Bát thuốc trên bàn Chin dùng thìa đưa thuốc vào miệng Quyên nhưng Quyên mê man k uống dc nên Chin dùng miệng mớm thuốc cho Quyên...

Chiko ngồi trong góc phòng vừa uống rượu vừa cười...” giá như cô không quen hắn sẽ tốt biết bao”...

Tôi mở mắt thấy Bin đang nằm cạnh tôi...

Bin: Mẹ ơi mẹ ốm ạ

-Mẹ không ốm đâu mẹ khoẻ lắm

Tôi định xoay người thì thấy ngực nhói đau...

Hariko: Bin lại đây mẹ cần nghỉ ngơi đi ra chơi với cô đi cô mới mua xe đua cho Bin này

Bin: Vậy mẹ nghỉ đi con đi chơi chút xíu nhé

-Uk con đi đi ( tôi cười khi thấy thằng bé vui vẻ)

Hariko: Cô k sao là tốt rồi,trúng hương xà mà vẫn sống thì chỉ có là anh tôi đệ nhất giải độc mới cứu được cô đấy

-Tại sao tôi lại bị trúng độc vậy

-Tôi nói rồi làm người đàn bà bên cạnh anh ấy rất nguy hiểm...

-Anh ấy đã cứu tôi à,là chin hay là chinsu vậy

-Tất nhiên là anh tôi,chinsu chỉ là một mảng nào đó trong anh tôi thôi ...cô nghỉ ngơi đi...

Tôi đứng dậy cởi áo nhìn vết băng ở phần ngực ...tôi gãi đầu “ bị trúng độc thì liên quan gì đến chỗ này nhỉ...nhưng mình nợ anh ta ...người đàn ông lạnh như tảng băng đó đã cứu mình...

Chin tập kiếm trong phòng cùng akira...mồ hôi nhễ nhại...

Akira: Ngài Chin ông nội ngài nói phải về lại mặt ạ

-Nói ta bận

-Cô dâu mới cần làm đúng tục lệ mới được công nhận thưa ngài

Chin lặng yên không nói gì đi ra ngoài qua hoa viên thấy Quyên đang thả diều cho Bin...chạy mãi diều không lên...

Chin: Có vẻ cô ta nhanh phục hồi nhỉ

-Dạ vâng nhờ ơn ngài nên cô ấy k sao rồi,mà tại sao ngài Chinsu đột nhiên không xuất hiện nữa vậy...

-Ta cũng không biết có thể hắn đang ấp ủ chuyện gì đó vs cô gái kia,tóm lại lúc ta là hắn thì phải để ý

-Dạ vâng...tôi chuẩn bị xe cho ngài về lại măt cho đúng tục lệ nhé...

-sao cũng được...

Chin ngồi trên xe mà cu Bin sợ anh ta cứ nép vào tôi

Tôi: Đây là bố con mà sao lại sợ vậy

Bin: con sợ lắm

Tôi: Gọi bố đi,anh cười lên tí xem nào

Chin: Ta không phải người sinh ra nó

Tôi: Vậy ai sinh ra Bin

Chin: là mẹ nó

-Anh...tôi chấp nhận cuộc hôn nhân này vì thằng bé

-Thì sao?

-Vậy anh nên công nhận thằng bé chứ

Chin lặng yên k nói gì

-Anh nuốt lời à

-Ta chưa bh hứa vs cô sẽ thừa nhận nó

Tôi định dơ tay tát anh ta thì anh ta giữ tay

-Đừng hỗn láo hãy biết giữ thân phận của mình ( đẩy tay tôi ra tím bầm tay)

-Được vậy tôi sẽ đưa Bin đi,chúng tôi k thể làm trò đùa của anh được...

-Nếu có thể cô cứ đi...

-Thằng khốn ...

Tôi k nói câu gì cả quãng đường rồi chỉ ôm Bin...

Vào tới biệt phủ nhà yakuza đi qua hồ cá nơi này tôi lại thấy rất quen...mình từng đến đây chưa nhỉ...

Tiếng điện thoại của mẹ Quyên vang lên...bên kia đầu dây là bố Quyên

Mẹ Q: Gọi tôi làm gì nay rồng hỏi thăm tôm à

-Tôi bị bệnh rất nặng và cần con cho máu vì là dòng máu hiếm

-con ...ông coi nó là con từ khi nào thế,thôi biến đi

-Tôi rất cần mà

Mẹ Quyên cúp máy rồi tỏ ra lo lắng...

Đi qua thấy mẹ Chiko đang chơi cờ rồi cười cợt với mấy bà phu nhân

Chin: Akira đưa Bin và Quyên vào trước đi

Mẹ chiko: Ô xem ai đây,nay cậu cả lại có nhã hứng đứng lại đây chào tôi sao

Chin: Tôi đâu có chào bà,tôi đang nhìn cảnh vật nơi đây đó chứ

-Vậy chứng tỏ cậu cả vô tâm chẳng về nhà xem nhà có gì thay đổi

-Tôi định chờ bản thân quyết định được nơi này thay đổi thì về cả thể ( ý lên nắm quyền) đâu có muộn phải không

Mẹ chiko đứng rồi ộc máu mồm ra...

Chin: Ấy có lẽ trời trở lạnh nên phu nhân đây mệt rồi,người đâu đưa phu nhân về nghỉ ngơi đi ,à tôi nhắn bà một câu đừng động vào thứ gì của tôi kẻo bà lại mất đi thứ tương tự đấy

Thư kí của mẹ Chiko: Phu nhân ơi có chuyện rồi vợ cậu chiko đột nhiên bất tỉnh...

Chin quay đi khi mẹ Chiko ngã quỵ với miệng đầy máu,Chin cười nhẹ rồi bước đi...

Tôi dắt tay Bin đi qua một cái cây hoa giấy lâu năm nhưng thân to và rất cao...hoa giấy trắng rơi phủ đầy mặt cỏ...đột nhiên tôi sợ khi nhìn thấy cây hoa giấy trắng

Tôi ngã quỵ rồi thấy đau bên lồng ngực trái

Akira: Cô sao thế vẫn đau à...

Quyên: Đau quá,sao vậy...đau quá ( nước mắt chảy ra)

Chin bước vài bước đột nhiên đôi mắt đổi ánh nhìn...dùng tay vuốt ngược tóc lên ...

Chinsu lại xuất hiện anh ta đứng từ xa nhìn Quyên đang đau đớn khi nhìn cây hoa giấy

Chinsu: Chỉ tại mình cãi số yêu nhầm chỗ ngoan cố dẫu bao giày vò...

Chinsu đứng từ bên này rơi nước mắt nhìn Quyên cũng đang khóc một cách đau đớn...trên đời sợ nhất là kí ức bị lãng quên...

Tác giả bài viết: Tống Thị Phương Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây